tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
09.04.2019
Lại Nguyên Ân
Từ “Ký yếu” đang bị hiểu sai, dùng sai


 *Kỳ họp cuối năm 2018, hình như BCH Hội nhà văn Hà Nội thông báo: đang chuẩn bị làm tập "Kỷ yếu" hội viên. Kỷ yếu? Đó là gì? Hội họp hội thảo kèm tham luận gì đâu mà tính đến cuốn "Kỷ yếu"?


Thôi, post bài cũ này lên đây. Đây là góp ý thành thực với BCH Hội Nhà văn Hà Nội!


Trong một số tiếp xúc ở giới viết báo làm văn hiện giờ, tôi nhận thấy từ “kỷ yếu” đang bị nhiều người trong chúng ta hiểu sai, dùng sai.


Có một bộ sách tuyển gồm nhiều tập nhan đề “Nhà văn quân đội. Kỷ yếu và tác phẩm”, trong đó, “tác phẩm” đương nhiên là trỏ phần sáng tác (thơ, truyện ngắn, truyện dài) của từng tác giả được chọn in trong sách ấy; còn “kỷ yếu” là trỏ cái gì? Hóa ra là để trỏ phần sơ lược tiểu sử và sự nghiệp sáng tác, bảng thống kê tác phẩm, đôi lời tự bạch về quan niệm sống và sáng tác của từng nhà văn được bộ tuyển ấy lựa chọn. Những nội dung này (tiểu sử văn học) lại được gói vào từ “kỷ yếu” thì cũng thật … kỳ quặc!


 


Thế nhưng, xem ra thì cách hiểu và cách gọi này lại đang có nguy cơ trở nên khá phổ cập. Chẳng thế mà trong hội cầm bút ở địa phương thủ đô lại đang truyền nhau cái thông báo giục giã hội viên gửi bản tiểu sử về hội để làm một cuốn “kỷ yếu”! Rồi cuốn “Nhà văn Việt Nam hiện đại” của Hội nhà văn VN (đã in lần thứ ba, 2010) lại cũng không ít khi được gọi tắt trong giới là cuốn “kỷ yếu”!


 


Chu cha! Sự hiểu sai dùng sai này sắp thành … đúng mất rồi!


 


Nhưng tôi tin, cho đến giờ thì đấy vẫn còn là cách hiểu sai dùng sai đối với từ “kỷ yếu”.


 


Thử tìm trong các sách từ điển, sẽ thấy:


– Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học (bản in 2006):


Kỉ yếu (cũng viết ký yếu): danh từ. Tập tài liệu ghi những điều cốt yếu. Ví dụ: Kỉ yếu của một hội nghị khoa học.


 


– Hán-Việt từ điển của Đào Duy Anh (bản tái bản, 1992):


Kỷ yếu: chép việc trọng yếu (noter les principaux faits)


 


Thử xem lại thực tiễn sử dụng, sẽ thấy: từ “Kỷ yếu” thường chỉ được dùng để trỏ loại sách tập hợp các tài liệu, văn kiện, tham luận của những hội nghị, hội thảo.


 


Cụ thể là, ở giới văn hóa văn nghệ chúng ta, sự kiện hội nghị văn hóa toàn quốc lần thứ hai ở Việt Bắc năm 1948 đã được lưu giữ trong cuốn sách nhan đề “Kỷ yếu Hội nghị văn hóa toàn quốc, 16 – 20/7/1948” do Hội văn hóa Việt Nam xuất bản năm 1948, là ví dụ rõ nhất.


 


Các kỳ đại hội của Hội nhà văn VN, được ghi lại trong những cuốn sách, tuy không ghi 2 từ “Kỷ yếu”, nhưng trong giới nhà văn, nhất là các thế hệ vào hội những năm 1980 về trước, đều hiểu và gọi là kỷ yếu. Đó là các cuốn:


- “Những nhiệm vụ mới của văn học” (Nxb. Văn học, Hà Nội, 1963), chính là “kỷ yếu” đại hội nhà văn VN lần thứ hai (10 – 12/01/1963);


- Cuốn “Văn học trong giai đoạn cách mạng mới” (Nxb. Tác Phẩm Mới, 1984) chính là “kỷ yếu” đại hội nhà văn VN lần thứ ba (26 – 28/9/1983),


v.v…


 


Trong khi đó, các cuốn sách tập hợp các bản tiểu sử văn học của các nhà văn, tùy theo quy mô và phạm vi cụ thể, vẫn thường được gọi tên “nhà văn” rồi gắn với phạm vi bao quát cụ thể của cuốn sách mang tính chất chỉ dẫn ấy, ví dụ “Nhà văn Việt Nam hiện đại”, “Nhà văn Hải Phòng”, “Nhà văn Thanh Hóa”, v.v…


Trở ngược về thời trước, ta sẽ thấy người ta dùng “tiểu truyện” để trỏ tiểu sử từng nhân vật, và các sách thông tin về những con người làm công việc viết lách nói chung sẽ được gọi là sách “lược truyện tác gia”, như bộ sách “Lược truyện các tác gia Việt Nam” (2 tập, 1971, 1972) do Trần Văn Giáp chủ biên.


 


Các thông tin về nhân thân từng con người, ở thời chúng ta, được gọi là “lý lịch”, và thật vắn tắt, sẽ được gọi là “sơ yếu lý lịch”; mà nội dung “lý lịch” thì chính là “tiểu sử”, “tiểu truyện” từng con người. Cho nên, dùng khái niệm “tiểu sử”, “tiểu sử văn học” sẽ vừa thật thà vừa thuận tiện cho công chúng và giới nghiên cứu phê bình trong việc tiếp cận nghiên cứu các nhà văn và sự nghiệp sáng tác của họ, hơn hẳn cách gọi “kỷ yếu” vừa sai lệch vừa khó hình dung.


 


Thật ra, trong chuyện làm sách, chỉ khi nào “tiểu sử”, “tiểu truyện” là nội dung duy nhất được thông tin trong một cuốn sách thì mới cần nêu nội dung ấy ở tên sách (như các cuốn “Nhà văn Việt Nam hiện đại”, “Lược truyện các tác gia Việt Nam”, “Nhà văn Hải Phòng” …. kể trên).


Còn lại, khi làm các bộ tuyển, dù là tuyển từng tác gia (sẽ gọi là “Tuyển tập”, “Tác phẩm”…) hay nhiều tác gia (sẽ gọi là “Hợp tuyển”, “Tổng tập”,….) tuy nội dung chính là chọn in các tác phẩm, song thông thường bao giờ cũng cần thông tin vắn tắt về nhân thân mỗi tác giả, bởi vậy không nhất thiết phải nêu thông tin về tiểu sử văn học ở tên sách.


15/6/2012


LẠI NGUYÊN ÂN/ facebook ngày 09-04-2019


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dữ liệu lớn tiết lộ: Tuyến đường “chạy trốn”của 60.000 người Vũ Hán khớp với sự lây lan đại dịch toàn cầu - Minh Thanh 27.03.2020
Nguồn gốc tên 7 châu - Vương Trung Hiếu 25.03.2020
Trì Hạo Điền: Trung Hoa là dân tộc thượng đẳng! - Trì Hạo Điền 23.03.2020
Chuyện chữ nghĩa: Chuyện xứ mình viết hoa - Nguyễn Thu Trân 23.03.2020
Chuyện chữ nghĩa: Nghĩa của vài chữ Nôm cổ - Vương Trung Hiếu 22.03.2020
Tiếng Việt thời LM de Rhodes - tiền gián, bẻ tiền bẻ đũa (phần 21) - Nguyễn Cung Thông 19.03.2020
Vì sao mặn miền Tây năm nay rất gay gắt? - Tư liệu 19.03.2020
Chuyện chữ nghĩa: Xưa và nay/ Có nên dịch danh từ riêng/ Tháng Giêng? - Vương Trung Hiếu 17.03.2020
Chuyện chữ nghĩa: Nghĩa của chữ Tử/ Sương là người góa chồng? - Vương Trung Hiếu 17.03.2020
Vụ Đồng Tâm: 'Cách hành xử nhẫn tâm, như thời Trung Cổ' - Tư liệu sưu tầm 16.03.2020
xem thêm »