Ngẫu nhiên, gặp lời nhận xét này của HOA BẰNG, so sánh Mai Nhạc (Đoàn Tư Thuật) với Tản Đà (Nguyễn Khắc Hiếu), chép lại đây lưu ý các đồng nghiệp: Hội văn nhân xứ Đoài nên chọn một nhóm sưu tầm dựng lại một sưu tập thơ văn Mai Nhạc chăng?
[....] Là người đồng thời với Tản Đà, lại có đủ cái ngông thơ ngông rượu như Tản Đà, nhưng sao hai người vẫn không thân nhau, dầu có cuộc hợp tác làm cuốn "Tỳ bà ký". Một cái lạ!
Lúc sống cùng đi một đường thơ, rượu, nhưng chết, hai người đã chìm nổi khác nhau. Hai cái lạ!
Tản Đà được người ta đua nhau ca tụng, "thi bá", "thi hào", "hành đạo", "hành lạc"
Còn Mai Nhạc? bị bỏ rơi! Tên tuổi hầu như bị người ta xóa nhòa trong trí nhớ!
Ôi, Mai Nhạc không may, chết một cách âm thầm trong rào ruối trơn bên sông Nhuệ, không một bài điếu văn của văn học giới, ngoài tiếng tò te chiếu lệ của quê quán,- làng Tả Thanh Oai, huyện Thanh Oai, Hà Đông!
Mai Nhạc bỏ lại mấy con côi trong cảnh nghèo nàn, không được đồng xu nhỏ của đồng bào giúp đỡ!
[.....]
Các bạn muốn nghe thêm một vài vần chưa hề in (inédit) của thi sĩ kiêm tửu hào đó? Đây, tôi đã chịu khó kiếm được:
Gió chiều hăn hắt bên sông,
Vì ai nên nỗi tấm lòng vẩn vơ?
Mặt trời đã xế bao giờ?
Đường về luống những ngẩn ngơ mối tình!
****
Sam sưa một trận gió xuân là,
Cái lửa đa tình bén đến hoa,
Nhắn khách đa tình: đừng quẩng mỡ
Quá vui, này mắc bợm con ma!
****
Ông tơ thật khéo bày trò
Cái duyên lưu lạc giang hồ khéo xinh
Phan, Trần gặp kẻ mắt xanh
Má hồng bạn khách lênh đênh cánh bèo!
****
Tình nhớ mong chồng lúc sớm trưa
Trăm năm sao nỡ để lòng ngờ
Má hồng cũng ngứa nghề văn tự
Chiếc bóng bên đèn luống ngẩn ngơ...
Qua gốc mận
Lội vườn dưa
Vô duyên chi hỡi khách đề từ
Gió ngô đưa võng, trăng ngâm giếng
Một tấm hồn oan đã mát chưa?
Trích: Hoa Bằng: "Nhớ Tản Đà: được! Bỏ rơi Mai Nhạc: không nên" (kỳ 3) // Nươc Nam, s. ? (26 Aout 1939)
Lai Nguyên Ân facebook ngày 24-6-2019
|