tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
28.10.2017
Nguyễn Quang Thiều
Sám hối & Tha hương



Sám hối


Tôi trở lại vườn hoang tôi đã bỏ đi


Như con cào cào mải nghĩ về đôi cánh đang dài ra của mình mà quên mất đường bay


Như con rắn say sưa với nhịp uốn lưng mà rời bỏ chiếc ổ con con phải cuộn mình khi ngủ


Cho đến khi cánh cào cào không dài thêm được nữa


Lưng rắn không uốn thêm được nữa


Lặng lẽ hoàng hôn tôi cuộn áo chạy về


Lối mòn xưa qua vườn giờ cỏ xòe che kín


Em những ngày không tôi bưng mặt khóc ven vườn


Em đã tan vào đất nâu, chỉ những sợi tóc li ti chảy mãi


Và cánh bướm chiều nay, chiếc nơ trắng em xưa, chập chờn, chập chờn trên cỏ


Sao em vô hình và bé xíu nhường kia


Những tấm võng tơ nhện thuở ta bên nhau đựng đầy mưa xuân không sao đứt nổi


Giờ em vĩnh viễn ra đi võng đứt hết rồi


Gió vơ những mảnh võng rách và vùi vào đâu đó


Những hạt mưa sơ sinh không biết ngủ nơi nào


Hoàng hôn trũng mãi đáy vó tôm và đất vườn hoang dâng lên như bã thính


Kỷ niệm như con tôm xanh thon thót giật mình


Sao chiếc nơ trắng mười tám tuổi kia không sinh cho tôi một chiếc nơ bé bỏng


Sao tôi lại cắt một khoanh lớn đời mình để nuôi sự dài cánh cào cào và nhịp rắn uốn lưng?


1993


 


Tha hương


 gửi một người xa xứ


Xa…


Xa ngơ ngác con đường


Người đi, người đi, người đi. Vừa bước vừa vấp


Ta khóc trong cỏ gai


Ta khóc trong rơm rạ


Ta khóc thành rêu.


Xa…


Xa nhoi nhói con đường


Ai sẽ gọi người, ai sẽ dắt người, ai sẽ thay áo cho người


Ta đau như rễ đứt


Ta buồn như chó ốm.


Quê hương


Khuất khuất sau mây


Quê hương âm âm trong gió


Ta không thể dâng tay gạt hết mưa chiều


Để nhìn cho tỏ mặt.


Chỉ mùi khói phân trâu khô bên đường bén lửa


Ngăn ngắt đắng vào giấc ngủ kẻ tha hương.


1992


NQT.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »