Lộc
Thời ta lấy nhau em tròn hai mươi Em nhìn thấy anh mặt trời thần tượng Anh nhìn thấy em phương hướng mặt trời
Rồi những tháng năm trong ngời hạnh phúc Xen những ngày đêm tối sầm địa ngục Tóc bạc nhìn nhau đã thực sáu mươi
Buối sáng đầu năm em lại nhoẻn cười Màn sương giăng giăng nỗi đời hư thực Vị đắng nhân tình mùa xuân đang lọc Còn chút dại khờ làm lộc mừng em
Mai
Còn một mùa xuân chưa vội đến Đợi thêm chín bến ở mười sông Còn một con người chưa kịp hẹn Lỡ bao nhiêu chuyến ở trong lòng.
Dòng
Nửa chừng xuân lại nửa chừng đông Con đường tưởng thẳng hoá ra vòng Mưa phùn bụi quá không thành giọt Có không không có có không không
Hiến
Em bay qua đời anh đám bụi tinh vân xa lạ đến từ sâu thẳm anh Cuốn theo những hư ảo quay cuồng cháy lên niềm khát khao tuyệt đỉnh Em bản thân anh mà anh không tự biết Em siêu thể anh Em máu thịt anh trong cuộc đời không ở nơi nào Xin dâng em nỗi đau được gọi là hạnh phúc
Bụi
Chút hư vô lang thang ngoài vũ trụ Gặp hạt bụi trái đất thành kiếp người Thiết bao nhiêu cũng chỉ là tạm trú Yêu chừng nào hồng đủ trái tim môi
Đợi
Một tâm hồn dịu dàng như gió mát
Thâm trầm như rừng hát bát ngát như biển khơi Khởi phát như nụ mầm nhỏ nhoi như hạt cát Man mác như chiều buồn thanh thoát như bờ môi Lác đác giọt mưa rơi xao xác bước chân người
Gửi
Dẫu thân di lão tiền triều Phơ phơ tóc bạc xin theo mạch đời Còn bao hò hẹn với người Còn mơ ước mới còn lời thề xưa
Biết bao cay đắng cho vừa Dân nghèo cơ cực đã thừa nỗi đau Còn ta ta lại còn nhau Còn bao ân ái dài lâu dâng người
Đượm
Em đi hồn vía anh theo đi Phòng nhỏ thầm thì hoa đơn chiếc Em về nguồn sống anh theo về Phố rộng đầu hè tràn nắng biếc
Mùa hạ đang sang đầy lục diệp
Không
Cái ghế có hạn là cái ghế Cuộc chơi có hạn là cuộc chơi Không thể có hạn là không thể Bầu trời có hạn là bầu trời
Một cái riêng mình là ngoại lệ Con người không hạn là con người Mệnh người vô hạn từ lòng mẹ Sự người vô hạn dẫu nhỏ nhoi
Thỏa
Mong mà không ngóng Đợi mà không chờ
Kín mà không đóng Mộng mà không mơ
Một niềm hy vọng Giữa đời giăng tơ
Du
Đánh rơi tạo hóa từ lâu Lầm ga vô tận lạc tàu hư không Ngân hà dù chẳng có lòng Đến biên vũ trụ vắng không bóng người Thì câu lục bát ru đời Vẫn xin gửi gắm đôi lời bâng quơ Giữa trời rót một vu vơ Mọng căng ngực gió thon bờ vai trăng
Nhắn
Bạn thân mến Chúng ta ăn cơm bữa bằng vất vả và gian nguy Xóa sự bẩn thỉu để sống và chiến thắng Đừng đeo vào tim những cục chì rất nặng
Bệnh ươn hèn loạng choạng niềm tin Tệ ấu trĩ kêu rên ầm ỹ Lối cổ xưa tức khí húc bừa Tật huyênh hoang nói như thánh phán Kiểu vo tròn chưa dám đã thua Trò nịnh bợ vào hùa ca tụng Mẹo chạy làng lúng búng đổ thừa Thói con buôn đợi chờ năm tháng Sự đầu hàng quay trán nhìn ngang Lòng phản bộ sẵn sàng quỳ gối
Hãy giữ cho lòng ta trẻ mãi Như bình minh tươi rói thủa ban đầu Hãy rèn luyện cho lòng ta chín lại Như chân người đã trải hết đường đau
Còn
Cát bụi bay đi mây nổi trôi qua Vinh quang thật vinh quang hờ hết kiệt
Còn lại tình yêu còn lòng vị tha Còn xanh biếc một mùa thu luyến tiếc
Còn một bến sông cánh bồng biền biệt Còn một hoàng hôn tha thiết nhìn theo.
Bến
Đi trong Hà Nội như đi với người yêu
Bất ngờ về chính mình
sao có nhiều đến thế
Những góc tâm hồn mới mẻ
Những mái nghèo lặng lẽ gánh lo toan
Cái màu xanh trời thu rất ngoan
Cứ đậm nhạt theo vui buồn thành phố
Người con gái vạt quần thêu rồng múa
Đường lượn hồng quấn quít bắp chân thon
Người con trai đỏm dáng áo bò sờn
Có một thoảng lai Tây vờn sóng tóc
Chiều nhá nhem giọng con buôn mời mọc
Cái mùi phe nồng nặc góc đầu ga
Đêm thâm trầm hoa sữa của ngày xưa
Đêm cồn cào nỗi nhớ những người xa
Hà Nội đó chẳng quanh co làm bộ
Trên mặt bằng ngổn ngang bao nhí nhố
Trong lòng sâu ấp ủ những gì đây
Anh là ai ở giữa phố đông này
Đi trên đường không thiết đến nhìn cây
Quên ô-môi quên cả bầy em bé
Những ngày mụ người đi trong giằng xé
Bao rối ren trì trệ ám đêm ngày
Bao lụt về triệu tấn thóc tụt tay
Người còn đói giá giữ sao đừng vọt
Chuyện tiếu lâm tha hồ phun ngọt sớt
Nọc độc dần ăn bợt cả hồn em
Lúc nhập nhằng lẫn lộn đỏ và đen
Người ta nhạo niềm tin là hài hước
Giọng khinh bạc lớp trẻ măng cũng thuộc
Chửi sướng mồm là mốt ở đầu hè
Lúc chân trời điên đảo hỏa mù che
Bầy quỷ dữ muốn đè lên thế giới
Những học thuyết phòi ra như nấm dại
Bọn nhân danh hiện đại rúc xuống bùn
Ảo ảnh tàn như một cái áo thun
Bai rộng hoác và cũ mòn cả sợi
Những đồ cổ tự khoe là của mới
Đám thiêu thân hớt hải chết trong đêm
Hà Nội ơi anh lại đến cùng em
Thuở tình yêu bùng lên như suối lửa
Mùa thu gọi bao lần không nhớ nữa
Đất âm vang nức nở dưới chân người
Lòng bồi hồi khắc khoải mãi không nguôi
Từng tin vui bùi ngùi chiu chắt lắm
Nỗi đau buốt có một mùi máu mặn
Tia mắt em thăm thẳm cánh rừng xa
Người đồng đội trọn đời trong thế bắn
Hạnh phúc đến như cánh cò lận đận
Rũ sương đêm trên bến nắng sông Đà.
VP. |