Hán hoàng vị sắc tư khuynh quốc Ngự vũ đa niên cầu bất đắc Dương gia hữu nữ sơ trưởng thành Dưỡng tại thâm khuê nhân vị thức Thiên sinh lệ chất nan tự khí Nhất chiêu tuyển tại quân vương trắc Hồi đầu nhất tiếu bách mị sinh Lục cung phấn đại vô nhan sắc Xuân hàn tứ dục Thanh Hoa trì Ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi Thị nhi phù khởi kiều vô lực Thủy thị tân thừa ân trạch thì Vân mấn hoa nhan kim bộ dao Phù dung trướng noãn độ xuân tiêu Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi Tòng thử quân vương bất tảo triều Thừa hoan thị yến vô nhàn hạ Xuân tòng xuân du dạ chuyển dạ Hậu cung giai lệ tam thiên nhân Tam thiên sủng ái tại nhất nhân Kim ốc trang thành kiều thị dạ Ngọc lâu yến bãi túy hòa xuân Tỷ muội huynh đệ giai liệt thổ Khả liên quang thái sinh môn hộ Toại linh thiên hạ phụ mẫu tâm Bất trọng sinh nam trọng sinh nữ Ly cung cao xứ nhập thanh vân Tiên nhạc phong phiêu xứ xứ văn Hoãn ca mạn vũ ngưng ty trúc Tận nhật quân vương khan bất túc Ngư Dương bề cổ động địa lai Kinh phá Nghê thường vũ y khúc Cửu trùng thành khuyết yên trần sinh Thiên thặng vạn kỵ tây nam hành Thúy hoa dao dao hành phục chỉ Tây xuất đô môn bách dư lý Lục quân bất phát vô nại hà Uyển chuyển nga mi mã tiền tử Hoa điền ủy địa vô nhân thu Thúy kiều, kim tước, ngọc tao đầu Quân vương yểm diện cứu bất đắc Hồi khan huyết lệ tương hòa lưu Hoàng ai tản mạn phong tiêu tác Vân sạn oanh vu đăng Kiếm Các Nga My sơn hạ thiểu nhân hành Tinh kỳ vô quang nhật sắc bạc Thục giang thủy bích Thục sơn thanh Thánh chủ trieu triêu mộ mộ tình Hành cung kiến nguyệt thương tâm sắc Dạ vũ văn linh trường đoạn thanh Thiên tuyền địa chuyển hồi long ngự Đáo thử trừ trừ bất nhẫn khứ Mã Ngôi pha hạ nê thổ trung Bất kiến ngọc nhan không tử xứ Quân thần tương cố tận triêm y Đông vọng đô môn tín mã quy Quy lai trì uyển giai y cựu Thái Dịch phù dung Vỵ Ương liễu; Phù dung như diện liễu như mi Đối thử như hà bất lệ thùy Xuân phong đào lý hoa khai nhật Thu vũ ngô đồng diệp lạc thì Tây cung nam nội đa thu thảo Lạc diệp mãn giai hồng bất tảo Lê viên đệ tử bạch phát tân Tiêu phòng a giám thanh nga lão Tịch điện huỳnh phi tứ tiễu nhiên Cô đăng khiêu tận vị thành miên Trì trì chung cổ sơ trường dạ Cảnh cảnh tinh hà dục thự thiên Uyên ương ngõa lãnh sương hoa trọng Phỉ thủy khâm hàn thùy dữ cộng Du du sinh tử biệt kinh niên Hồn phách bất tằng lai nhập mộng Lâm Cùng đạo sĩ Hồng Đô khách Năng dĩ tinh thành trí hồn phách Vị cảm quân vương triển chuyển tư Toại giao phương sĩ ân cần mịch Bài không ngự khí bôn như điện Thăng thiên nhập địa cầu chi biến Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến Hốt văn hải thượng hữu tiên sơn Sơn tại hư vô phiếu diểu gian Lâu các linh lung ngũ vân khởi Kỳ trung xước ước đa tiên tử Trung hữu nhất nhân tự Thái Chân Tuyết phu hoa mạo sâm si thị Kim khuyết tây sương khấu ngọc quynh Chuyển giao Tiểu Ngọc báo Song Thành Văn đạo Hán gia thiên tử sứ Cửu hoa trướng lý mộng hồn kinh Lãm y thôi chẩm khởi bồi hồi Châu bạc ngân bình di lý khai Vân kết bán thiên tân thụy giác Hoa quan bất chỉnh há đường lai Phong xuy tiên duệ phiêu phiêu cử Do tự Nghê Thường vũ y vũ Ngọc dung tịch mịch lệ lan can Lê hoa nhất chi xuân đới vũ Hàm tình ngưng thế tạ quân vương Nhất biệt tâm dung lưỡng diểu mang! Chiêu Dương điện lý ân ái tuyệt Bồng Lai cung trung nhật nguyệt trường Hồi đầu hạ vọng nhân hoàn xứ Bất kiến Trường An kiến trần vụ Duy tương cựu vật biểu thâm tình Điến hạp kim hoa ký tương khứ Thoa lưu nhất cổ, hạp nhất phiến Thoa tích hoàng kim hạp phân điến Đãn giao tâm tự kim điến kiên Thiên thượng nhân gian hội tương kiến Lâm biệt ân cần trung ký từ Từ trung hữu thệ lưỡng tâm tri: Thất nguyệt thất nhật Trường Sinh điện Dạ bán vô nhân tư ngữ thì "Tại thiên nguyệt tác tỵ dực điểu Tại địa nguyện vi liên lý chi" Thiên trường địa cửu hữu thì tận Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ
Dịch nghĩa Vua Hán (1) trọng sắc đẹp, muốn có một người nghiêng nước nghiêng thành Ở ngôi bao năm tìm kiếm không được Họ Dương có cô gái mới lớn lên Nuôi dạy ở nơi buồng the, người ngoài chưa ai biết Vẻ đẹp trời sinh khó tự bỏ hoài, Một sớm được tuyển vào bên vua Mỗi lần ngoành mặt, nhoẻn cười lộ ra trăm vẻ đáng yêu Sáu cung (2) son phấn không còn ai đáng gọi là có nhan sắc nữa Tiết xuân lạnh, được tắm ở hồ Hoa Thanh (3) Suối ấm, nước trơn dội trên da trắng mịn như mỡ đông Thị tỳ nâng dậy, yếu mềm như không còn sức nữa Ấy là lần đầu tiên được thấm nhuần ơn vua Tóc mây, mặt hoa, những chuỗi ngọc trên đầu rung rinh Trướng phù dung ấm trải qua đêm xuân Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy Từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữa Khi mua vui, khi hầu tiệc, chẳng lúc nào ngơi Mùa xuân theo đi chơi xuân, đêm nào cũng là đêm riêng của nàng với vua Gái đẹp nơi hậu cung hàng ba ngìn người, Tình yêu thương đối với ba ngìn người ấy nay trút cả vào mình nàng Nơi nhà vàng, trang hoàng xong, là chỗ của những đêm hầu hạ nũng nịu Tiệc lầu ngọc, tan rồi là buổi say sưa với cả chiều xuân êm ái! Chị em, anh em đều đước cắt đất phong quan Thương thay! Một mình làm vẻ vang cho cả nhà cả họ!! Khiến cho lòng những người làm cha mẹ trong thiên hạ Quý sinh con gái hơn sinh trai Cung điện trên núi Ly Sơn (4)cao vút mây xanh Khúc nhạc tiên theo gió đưa đi, nơi nơi nghe tiếng Giọng ca trầm trầm, điệu múa khoan hòa với tiếng đàn tiếng sáo Suốt ngày vua xem không xuể Tiếng trống trận Ngư Dương (5) bỗng dậy đất kéo đến Làm cho điệu múa " Nghê thường vũ y " (6) tan tác kinh hoàng Chín lần thành khuyết, khói bụi mịt mù Ngìn cỗ xe, muôn cỗ ngựa chạy về tây nam Tàn thắm, cờ hoa ngả nghiêng dùng dằng Đi ra phía tây, khỏi cổng thành được hơn trăm dặm Bỗng sáu quân không chịu tiến, tình thế khó xong Gái mày ngày phải quằn quại chết trước đầu ngựa Bông hoa vàng, cành thúy kiều, hình kim tước và trâm ngọc cài đầu Rơi rắc trên mặt đất chẳng còn ai nhặt Cứu không nổi, vua đành bưng mặt Khi nhìn lại , máu pha nước mắt đã chảy ròng ròng Bụi vàng tản mát bay, gió hiu hắt thổi Những đợt thang mây vẫn uốn khúc cheo leo tren núi Kiếm Các Dưới chân núi Nga My ( ở tỉnh Tứ Xuyên ngày nay) thưa thớt người đi Bóng cờ ủ rũ, ánh mặt trời bạc phếch Sông đất Thục ( nay là tỉnh Tứ Xuyên) biếc, núi đất Thục xanh Tình vua nhớ nhung hết sớm lại chiều Ánh trăng nơi hành cung, trông những đau lòng Tiếng kiểng lúc đêm mưa, nghe càng đứt ruột Trời xoay đất chuyển, xe rồng ( xe của vua) lại trở về Tới đó ( chỉ bãi Mã Ngôi, nơi Dương Quí Phi chết ) dùng dằng không nỡ dời chân Trong đống đất bùn, trên bãi Mã Ngôi Mặt ngọc nào thấy đâu, còn trơ chỗ thác uổng! Vua tôi nhìn nhau, ai nấy lệ rơi thấm áo Hướng về phương đông, phía cổng thành mặc cho vó ngựa quen đường lững thững bước về Tới nơi, ao vườn vẫn nguyên như cũ Sen hồ Thái Dịch, liễu cung Vị Ương, Thấy hoa sen, nhớ đến mặt nàng, thấy lá liễu, nhớ lông mày nàng Trước cảnh ấy, cầm sao được giọt lệ ! Những buổi gió xuân, đào lý nở hoa Những lúc mưa thu, ngô đồng rụng lá Đền Tây cung (7) điện Nam Nội (8) cỏ thu mọc đầy Lá rụng tơi bời, đỏ thềm không ai quét Bọn con em nơi lê viên tóc đà nhuốm bạc Lũ thái giám, thị tỳ chốn Tiêu Phòng cũng đã già rồi Trước điện, buổi tối, cái đóm bay, cảnh tình lặng ngắt Ngọn đèn vò võ khêu đã hết bấc, giấc mộng vẫn chưa thành Tiếng trống cầm canh chầm chậm của đêm mới bắt đầu dài Ánh sao lấp lánh trên sông Ngân lúc trời sắp sáng Lớp sương nặng phủ trên mái ngói uyên ương (10) giá ngắt Tấm chăn cánh trả, lạnh như tiền, chung đắp cùng ai ? Kẻ khuất người còn xa nhau đã hơn năm trời đằng đẵng Hồn phách chưa từng gặp nhau trong giấc chiêm bao Một đạo sĩ ở Lâm Cùng (11) , đến chơi Hồng đô (12 ) Có phép thuật tinh thành gọi được hồn phách người chết Vì cảm nỗi lòng vua nhớ nhung trằn trọc Mới sai phương sĩ ( đạo sĩ) hết lòng tìm kiếm : Xé tầng mây, cưỡi làn gió, đi nhanh như chớp Lên trời, xuống đất, tìm khắp mọi nơi Trên từ mây biếc, dưới đến suối vàng Cả hai nơi đều mênh mang không thấy Chợt nghe ở ngoài bể cổ có ngọn núi tiên Núi rập rờn trong khoảng hư vô huyền ảo Lầu gác lộng lẫy, năm thức mây lồng Có bao nàng tiên thướt tha yểu điệu Trong đó, một nàng tên gọi Thái Chân Da tuyết, mặt hoa na ná giống Gõ cửa ngọc mái tây nơi kim khuyết Nhờ Tiểu Ngọc, truyền bảo đến Song Thành ( tên hai tiên nữ) Nghe có sứ vua Hán tới Trong màn cửa hoa giật mình tỉnh giấc Khép áo, đẩy gối, bồi hồi trở dậy Cánh rèm châu, bức mành bạc từ từ mở ra Bối tóc mây hơi lệch, vẻ còn ngái ngủ Mũ hoa đội chưa ngay, vội bước xuống thềm Gió thổi, vạt áo nhẹ nhẹ bay Hệt như lúc đang múa khúc " Nghê Thường Y Vũ " Vẻ ngọc âm thầm, vắn dài hàng lệ, Một cành hoa lệ đẫm hạt mưa xuân Đăm đăm khoé mắt, nghẹn ngào " Đa tạ lòng quân vương" "Một lần từ biệt đôi ngả cách mặt khuất lời "Tình ân ái ở Chiêu Dương thế là đoạn tuyệt "Ngày tháng trong cung Bồng Lai dài đằng đẵng "Ngoảnh mặt nhìn xuống cõi đời "Không ktháy Trường An, chỉ thấy bụi trần mù mịt "Nay xin mượn vật cũ để tỏ chút tình thâm "Chiếc hộp khảm, cành kim thoa, gửi mang về giúp "Thoa để lại một nhành, hộp để lại một mảnh Thoa bẻ nhánh vàng , hộp chia mảnh khảm Chỉ nguyệt tấm lòng bền như vàng như khảm "Kẻ trên đời, người trần thế sẽ còn gặp nhau! Lúc sắp từ biệt còn ân cần nhắc gửi mấy lời Trong đó có lời thề riêng, chỉ hai tấm lòng được biết Đó là đêm mồng bảy tháng bày, tại điện Trường Sinh ( một điện trong cung Hoa Thanh đời Đường) Nửa đêm , người vắng, thề riêng với nhau: "Ở trên trời nguyện làm chim liền cánh, "Ở dưới đất nguyện làm cây liền cành " Trời đất dài lâu cũng có lúc hết Hận này đằng dặc, không thủa nào cùng !
Chú thích : (1) Vua Hán : chỉ Đường Minh Hoàng (2) Sáu cung: chỉ những nơi vợ vua ở (3) Hồ Hoa Thanh: Một hồ trên núi Ly Sơn, có suối nước ấm . Đường Minh Hoàng sai xây cung điện ở đấy làm nơi nghỉ, chơi (4)Núi Ly Sơn : tức núi Ly Nhung, ở tỉnh Thiểm Tây ngày nay (5)Ngư Dương : nơi An Lộc Sơn trấn thủ, thuộc tỉnh Hà Bắc ngày nay (6) Nghê Thường y vũ : Một điệu múa gốc từ Ấn Độ, truyền sang Trung Quốc, Đường Minh Hoàng sửa đổi lại thành một điệu ca vũ trong hoàng cung (7) Đền Tây Cung , (8) điện Nam nội : tên hai cung, Đường Minh Hoàng sau khi chạy loạn trở về truyền ngôi cho con, làm thái thượng hoàng và lần lượt ở hai cung này (9) Tiêu Phòng : tên một điện trong cung Vỵ Ương đời Hán, nơi vợ vua ở (10) Ngói uyên ương : Thụy Văn Đế nằm mơ thấy hai phiến ngói rơi xuống đất, hóa đôi uyên ương, về sau người ta gọi thứ ngói cứ ghép thành hai phiến một để lợp nhà là ngói uyên ương . (11) Lâm Cùng :nay là huyện Cùng Lai, tỉnh Tứ Xuyên (12) Hồng Đô :Nguyên là cửa một cung điện đời Hán ; nay dùng để chỉ nơi kinh đô
Dịch Thơ Trường Hận Ca Đức vua Hán mến người khuynh quốc Trải bao năm tìm chuốc công tai Nhà Dương có gái mới choai Buồn xuân khóa kín chưa ai bạn cùng Lạ gì của tuyết đông ngọc đúc Chốn ngai vàng phút chốc ngồi bên Một cười trăm vẻ thiên nhiên Sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son Trời xuân lạnh suối tuôn mạch ấm Da mỡ đông kỳ tắm ao Hoa Vua yêu bận ấy mới là Con hầu nâng dậy coi đà mệt thay Vàng nhẹ bước lung lay tóc mái Màn phù dung êm ái đêm xuân Đêm xuân vắn vủn có ngần Ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra Suốt ngày tháng tiệc hoa vui mãi Đêm xuân tàn, xuân lại còn đêm Ba ngìn xinh đẹp chị em Ba ngìn yêu quí chất nêm một mình Nhà vàng đúc, đêm thanh ấm áp Lầu ngọc cao, say ắp mầu xuân Anh em sướng đủ mọi phần Mà cho thiên hạ có lần rẻ trai Vẳng tiên nhạc khắp nơi nghe biết Làn gió đưa cao tít Ly cung Suốt ngày múa hát thung dung Tiếng tơ, tiếng trúc say lòng quân vương Ầm tiếng trống Ngư Dương kéo đến Khúc Nghê Thường tan biến như không Chín lần thành khuyết bị tung Nghìn xe, muôn ngựa qua vùng Tây Nam Đi lại đứng hơn trăm dậm đất Cờ thúy hoa bóng phất lung lay Sáu quân rúng rắng làm rầy Mày ngài trước ngựa lúc này thương ôi! Ai người nhặt thoa rơi bỏ đất Ôi! Thúy Kiều ngọc nát vàng phai Quân vương bưng mặt cho rồi Quay đầu trông lại, máu trôi lệ dàn Gió tung bụi mê man tản mác Đường thang mây Kiếm Các lần đi Vắng tanh, dưới núi Nga My Mặt trời nhạt thếch , tinh kỳ buồn tênh Đát Ba Thục non xanh nước biếc Lòng vua cha thương tiếc hôm mai Thấy trăng luống những đau người Đêm mưa đứt ruột, canh dài tiếng chuông Phút trời đất quay cuồng vận số Bánh xe rồng đến chỗ ngày xưa Đất bùn chỗ chết còn trơ Thấy đâu mặt ngọc ! Bây giờ Mã Ngôi! Đầm vạt áo, vua tôi giọt lệ Gióng dây cương, ngựa tế về đông Cảnh xua dương liễu, phù dung Vị Ương, Thái Dịch hồ cung vẹn mười Phù dung đó, mặt ai đâu tá? Mày liễu đâu? Cho lá còn như Càng trông hoa liễu năm xưa Càng xui nước mắt như mưa ướt đầm Xuân đào lý gió đêm huê nở Thu khi mưa rụng lá ngô đồng Kìa Nam Uyển, nọ Tây Cung Đầy thềm ai quét lá hồng thu rơi? Vườn lê cũ những ai con hát? Mái tóc coi trắng phớt lạ lùng Những ai coi giữ tiêu phòng? Mày xanh thuở ấy nay cùng già nhăn Trước cung điện nhìn sân đêm tối Đom đóm bay gợi mối u sầu Ngọn đền khêu đã cạn dầu Khó thay, giấc ngủ dễ hầu ngủ xong! Tiếng canh tối tùng tùng điểm trống Năm canh dài chẳng giống đêm xưa Sông Ngân lấp lánh sao thưa Trời như muốn sáng, sao chưa sáng trời? Tren mái ngói sương rơi ướt lạnh Trong chăn nằm bên cạnh nào ai? Cách năm sống thác đôi nơi Thấy đâu hồn phách vãng lai giấc nồng? Khách đạo sĩ Lâm Cùng có gã Chơi Hồng Đô phép lạ thần thông Xót vì vua chúa nhớ nhung Mới sai phương sĩ hết lòng ra tay Cưỡi luồng gió như bay như biến Tren trời xanh, dưới đến đất đen Hai nơi bích lạc, hoàng tuyền Dưới tren tìm khắp mơ huyền thấy chi ! Sực nghe nói tìm đi mé bể, Có non tiên ngoài phía hư không Rỡ ràng cugn điện linh lung Xa trông năm sắc mây lồng đẹp sao! Trong tha thướt biết bao tiên tử Một nàng tiên tên chữ Ngọc Chân Mặt hoa da tuyết trắng ngần Dáng như người ấy có phần phải chăng ? Mái tây gõ cửa vàng then ngọc Cậy đưa tin Tiểu Ngọc, Song Thành Nghe tin sứ giả Hán Đình Cửa hoa trong trướng giật mình giấc mơ Cầm áo dậy, thẩn thơ buồn bực, Mở rèm châu, bình bạc lần ra Bâng khoâng nửa mái mây tà Thềm cao xuống chiếc mũ hoa lệch đầu Phớt tay áo bay màu ngọn gió Giống Nghê Thường khúc múa năm xưa Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa Cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân đầm Ngừng nước mắt âm thầm buồn bã Đội ơn lòng, xin tạ quân vương Từ ngày cách trở đôi phương Vắng tanh tăm tiếng, mơ màng hình dong Nơi đế điện dứt vòng ân ái Chốn tiên cugn thư thái hàng ngày Cõi trần ngoảnh lại mà hay Tràng An chẳng thấy, thấy đầy bụi nhơ! Lấy chi tỏ tình xưa thăm thú? Gửi cành hoa vật cũ cầm xuôi Thoa vàng hộp khảm phân đôi Nửa xin để lại nửa thời đem đi Chỉ xin nguyện lòng ghi dạ tạc Tựa hoa vàng bền chắc không phai Thời cho cách trở đôi nơi Nhân gian rồi với trên trời gặp nhau Ân cần dặn mấy câu lâm biệt Lời thề xưa lòng biết với lòng Là đêm trùng thất ngồi chung Trường Sinh sẵn điện vắng không bóng người Xin kết nguyện chim trời liền cánh Xin làm cây cành nhánh liền nhau Thấm chi trời đất dài lâu Giận này dặc dặc dễ hầu có nguôi...
Tản Đà dịch |