tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Thơ
22.04.2013
Trần Vàng Sao
Thơ Trần Vàng Sao (8)

những trang này dành cho bài


            NHỮNG CON ĐƯỜNG ĐÃ ĐI QUA


            NHỮNG CON ĐƯỜNG SẼ ĐI TỚI


            và những bài khác đã bị tịch thu ngày 26 tháng 1 năm 1972 tại K65 – thị xã Sơn Tây


 


bản thánh ca của một tên hề mất trí là thi sĩ hay là sự tích tôi làm hề


 


tôi tên hề mất trí
nói lời công an theo dõi
và làm thơ bị bắt


tôi ký tên tôi
nguyễn đính


 lúc đó đám rước đi qua hết dãy phố


đám đông ở hai bên đường thắp đuốc chắp tay


   tụng niệm


 


những con nộm được treo lên trên cột điện bằng


   dải vải đen viết lời ca ngợi người chết


 


còn người nhắc tuồng hoa bó hương lên trời khấn


   vái trước chân dung những cái mặt nạ dựng ở


   ngã ba đường


 


và bây giờ tên hề bắt đầu đọc lời phúng điếu


   mình


 


1.


tôi làm kẻ hát ca


nửa đêm lang thang ngoài nghĩa địa đọc to danh


   sách những người chết được vẽ chân dung dán


   ngoài đường


tôi đốt những tờ giấy đắp mặt


 


rồi đắp mặt nạ vào nhảy múa


 


này tên tuổi của tôi


bầy đười ươi đã rút tay khỏi hai ống lồ ô


những người sống đứng sắp hàng trước bài vị


   của mình


rồi ném những chùm bông nứt nẻ xuống huyệt


đám người mù bắt đầu đánh trống


này tên tuổi của tôi


kẻ mất trí làm thi sĩ


ca ngợi những anh hùng không có thật trong


   truyện cổ tích


mai sau chết mù mắt


lúc đó mặt trời trong suốt


 


     thi sĩ đọc to


người anh hùng Tiên Dung không biết có Chử


   Đồng Tử


hột cát trên tóc nàng


và giọt nước mắt trên ngực nàng


trong miệng nàng cắn một lá cỏ


nàng đi trên bãi sông trước gió


chàng gối tay nằm trên đầu ngọn mưng ăn nắm


   trái non nhả hột xuống đất


mặt trời mọc trên thân thể người anh hùng Tiên


   Dung


thơm tho tình ái


khi chết đi Chử Đồng Tử còn giữ miếng gương soi


   mặt của nàng lúc tắm


 


thi sĩ bỗng dừng lại bên một cái giếng và ném


   xuống một đồng bạc


chàng cúi đầu trước thiếu nữ trên giấy bổi trên


   khung gỗ tụng niệm


nàng đội mũ có bông


miệng đỏ và lông mày dài


thi sĩ buồn bã đi ra bờ sông


 


này tên tuổi của tôi


kẻ mất trí đọc thơ cho những xác người


mầy sẽ gây thù hận


 


2.


trong trí nhớ chàng


lời trăn trối thê thảm của người nhắc tuồng


tới đoạn kết nhân vật chính là kẻ ác trước khi


   chết mở trừng mắt ngó khán giả và đánh trống


chàng nói với đứa bé kéo màn lại và ngả nón ra


   xin tiền


đám đông bỏ ra về la ó phản đối


thằng hề ở trần chạy ra dang hai tay lên trời rồi    


   quỳ xuống chắp tay lạy


đám đông dừng lại


thằng hề nói


này mọi người không có kẻ tiên tri nào nói dại


   mọi người phải chết và những kẻ làm thơ sẽ ca


   ngợi hết lời đám đưa có thằng hề mù thổi kèn


   gỗ đi theo sau


 


về nhà thằng hề ôm con nhịn đói nhớ bài hát cổ


   của người lính ba năm trấn thủ miệng ăn măng


   trúc măng mai bạn cùng con cá nước trong


 


đám đông chảy nước mắt


thằng hề vái lạy mọi người rồi ra về


 


3.


kẻ hát ca lang thang là tôi


đọc thơ giữa đám đông ca ngợi mình


thằng hề mất trí trúng số an ủi


nỗi vui mừng của nó và này tên tuổi của mầy


lúc đó họ sẽ căng nọc mầy và treo tóc mầy


   ngược lên cột nhà


cho mầy bớt thói làm hề không biết che miệng


   lúc cười


tôi đứng trước bàn thờ tổ tiên cúi đầu làm thinh


tượng ảnh là cảnh tiên và cây to và nhà cửa mát


   mẻ không có người


 


mọi người chưa chết hết


nên còn kẻ cho mầy hề


những anh hùng không để lại lý lịch rõ ràng


cái chết của con sâu róm bị mặt trời thiêu cháy


   trên đá


lúc đó tôi mang mặt nạ thật


và cầu trời


những thằng hề không mất trí


 


thác lời kẻ khác


bấy giờ kẻ điên đi ngang qua chỉ ngón tay vào


   mặt thằng hề


kẻ ngu đần là mầy hãy vất cái mặt nạ vào đống


   rác và khóc thật như khóc cha mầy chết


 


kẻ mất trí là tôi


đọc to thơ giữa những xác người là anh hùng để


   gây hận thù


kẻ mất trí đọc


 


này một hai ba bốn năm sáu


một trăm hai trăm ba trăm bốn trăm sáu ngàn


   vạn ức triệu xác chết anh hùng viết tên trên


   bia đá


kẻ đến sau đứng nghiêm đặt vòng hoa


sau đọc lại lí lịch những người chết


và loại dần những anh hùng


còn lại một hai năm sáu người được ghi tên tuổi


   rõ ràng


 


vào lúc này


kẻ mất trí đi qua


cười ha ha


hãy thổi kèn chia tay


con bọ chét


tôi vén áo lên cho mọi người thấy những vết đạn


này một trăm một vạn ghi tên chung


 


không có tên ghi trên bia và không có xác thật


   chôn dưới đất


này kẻ mất trí làm thơ có gạo và thịt


những người không có cơm ăn không la hét


   không đi biểu tình được


mọi người có quyền mặc áo rách đi ngoài đường


   không xấu


mọi người đều được là người


như kẻ ở trên được treo ảnh và đề tên ở dưới


 


tôi tên hề mất trí


nói lời công an theo dõi


và làm thơ bị bắt


 


4.


em chạy qua những xác chết thối tha ruồi bọ


cành cây khô trên tay


giữa đồng không


người đàn ông chạy đuổi theo là một cái xác


   không có mặt


em dừng lại


người đàn ông cúi đầu xuống


đêm trong mặt trăng xanh


 


ngày xưa


có anh Trương Chi


này tôi lúc đó làm kẻ hát ca lang thang


úp mặt vào bức tường


 


tôi yêu em xấu xí vô cùng


những sợi tóc em trong giấc ngủ của tôi buổi


   chiều


gió thổi lá tre ngoài đường


và dấu chân con trẻ trên cỏ


 


chàng ơi


tôi khóc thảm thiết như thế


người Trương Chi lá gan khô héo


 


chàng ơi


sao chàng dại dột vô cùng


 


những người đàn ông đó đã chết


không còn mặt mũi chân tay


đám đàn bà và trẻ con vùng chạy ra giữa cánh


   đồng gào thét


trên hàng rào kẽm gai những trái lựu đạn gỉ


đám người hoảng hốt ôm mặt lại


sau đó súng và bom nổ


 


không còn nghe ai kể thêm gì


 


5.


thôi rồi


này tên tuổi của tôi


mầy bị đọc to lí lịch giữa đám đông


hắn là một thằng hề giả đò để chưởi rủa mọi


   người


tôi cứ đứng đầu đường


 


cha mẹ ơi


cơm không có mà ăn nữa là


tôi bị nguyền rủa kẻ độc


xúi giục mọi người đừng thờ cúng kẻ khác hơn


   mình


rồi đọc thơ cười la giữa chỗ đông người


một hai người cho tôi ăn cơm


tôi cúi đầu cảm ơn


và nhảy múa làm trò coi chơi


những người đứng chung quanh chảy nước mắt


 


về tới nhà


tôi treo hình tôi tự vẽ tôi trên giấy báo bán ki lô


   lên tường


rồi sụp lạy


này tên tuổi của tôi


chết đi cho khuất con mắt


 


những người không có cơm ăn ngồi đông giữa


   chợ


không nói không khóc


dãy chân dung người chết dựng đứng trước mặt


mọi người cúi đầu


tôi cầm lá cờ đứng sau hết


tôi la thật to


hãy cứ ăn thịt những đứa ăn cơm không đổ một


   hột nào cho chúng ta lượm


đám đông khóc ré lên rồi ôm mặt nhảy múa như


   điên


tôi thắp ba cây hương đặt trên cái nồi úp giữa


   đất rồi đọc bài cầu an


cầu chúc mọi người chết đi có chén cơm cúng


   trên đầu và tờ giấy tinh đắp mặt


cầu những đứa con nít sa chân sẩy tay xuống hồ


   ao sông hoái có chén cơm quả trứng và ba cây


   hương cúng ở ngã ba đường


cầu cho tôi chết sớm đi để đừng làm hề


 


6.


tôi yêu em rất buồn


không có gì để nói tình yêu tôi


biển động nặng và gió có mùi cá


nửa đêm tôi đi hoài trên bãi cát


 


7.


biển


và sóng


và cát


và những cây xương rồng


gió thổi mặt trời trong những cây xương rồng


   chảy máu


tôi giận dữ la to


đưa hai tay ra trước mặt


máu


chiến tranh làm những thằng hề không có cơm


   ăn


và những người đàn bà khô héo


máu


 


tôi chảy hết mồ hôi


máu


tôi chạy giữa cánh đồng trống


trực thăng nổ máy trên trời


những cái áo giáp đầu súng AR15 và những cái


   mặt mỹ đỏ ối


máu


 


8.


tôi đứng trong góc đình chợ hát bài cầu những


   người chết đừng sống lại


mặt mũi buồn xo


lúc đó tôi không đeo mặt nạ và vẽ râu


tôi kính cẩn chúc mọi người quanh đây đừng sợ


   hãi tôi


tôi là một tên hề thật thà


đi hát dạo và làm trò sống qua ngày


không ai có mà cho


 


này mọi người


hãy xem tôi đi đầu xuống đất và hát


những thằng hề mất trí như tôi


có chi tên tuổi


chết đi không ai phúng điếu


chỉ còn cái mặt nạ cho con chơi


ngày mở cửa mả không có một tờ vàng bạc


mọi người đừng cười tôi tội nghiệp


trong giấc ngủ tôi thấy những miếng thịt to


 


rồi vùng dậy chạy ra đường la lớn


thịt thịt


người đi đường không ai ngó tôi


tôi hoa tay múa chân làm người đánh trống


   thùng thùng


này này hãy đến đây coi tôi làm hề


 


như tôi đây


a ha


như tôi


mọi người xúm lại


tôi ngậm miệng ôm mặt khóc


những điều tôi nói thật không ai tin


 


9.


gánh xiếc dán tờ quảng cáo đầu phố


đêm trên những bức tường lủng lỗ đạn xử bắn


(tôi nói với em rằng cái mặt nạ thằng hề vẽ trên


   giấy dó không giống như tôi đây)


đêm những con chuột rúc trong đống rác


tôi ngồi xuống bên đường hút thuốc


người lính đeo súng đến hỏi giấy tờ


tôi chỉ cái mặt thằng hề trên tờ quảng cáo và nói


   tôi ở nơi khác đến


đêm hôi hám những cống rãnh nước không chảy


   được


người lính nói mấy tiếng thổi xúp lê bỏ đi


đêm lộn mật


 


tôi đứng dậy ngửa mặt lên trời cười to


a ha những thằng hề không vẽ mặt chực ăn cơm


   cúng người chết dọc đường


đêm máu


và những cuộc tình duyên buồn bã trong góc phố


tôi nằm mơ bay lên trời


 


trời mưa to hết ba ngày không tạnh


gánh xiếc xếp đồ đạc vào góc chợ


hai đứa con người làm trò đâm dao vào cuống


   họng không chết ngồi trên cái trống


tôi không biết làm gì hết tôi ngó hai đứa bé thúc


   gót chân vào thành trống hát bài vui múa vui


   hát


tôi không nói gì thêm nữa


chân hai đứa bé cả bùn


 


10.


kẻ mất trí còn lại hòn bi chai ở trong túi quần và


   những trận giặc giả không có người chết thật


như trí nhớ tôi con bò ghẻ và chiếc xe bánh gỗ


   lên dốc


tuổi thơ đi qua hột lúa mọc cây trong nhà


cái chết thảm thương của người phu xe già đắp


   chiếc chiếu rách ngoài chợ


trí nhớ của tôi còn lại những cuộc khảo tra tù tội


và những bà tiên trong cổ tích


tôi đọc những chữ in trên trái bom hơi độc không


   nổ


biết chết bình yên vô sự sau này


tôi giấu hết trí nhớ mình trong hòn bi chai


và đem khoe với lũ trẻ hàng xóm


em sẽ không thương tiếc gì


như buổi đó em đi qua cầu


gió bay bụi nước vào con mắt


tôi đọc thơ tôi thật to giữa đám đông


tôi cảm ơn mọi người không nghe tôi dại dột


như mẹ tôi đẻ ra tôi làm hề nói như điên


hết một đời không được gì hết


 


chiến tranh bỏ sót tôi lại


tôi làm hề


ngay hai buổi ra ngoài chợ ngó những miệng thịt


   không ăn được


rồi làm thơ


sau này chết đi để lại bộ xương cứu chúa


 


 


ngày 25 tháng 10 năm 1981


TVS

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hạnh phúc người cầm bút - Hoàng Kim Vũ 27.03.2020
Mặn và ngọt - Trần Mai Hưởng 19.03.2020
Thao thức/ Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Ở một nơi không có mùa Xuân/ Lời quê hương - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Chết như người Vệt Nam/ Con sinh ra trên đất Mỹ - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Vẫn đứng lên cười với thế nhân/ THương Paris như nỗi nhớ Sài Gòn - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đêm ngồi nghe tiếng chim trên biển/ Em bé Việt Nam & viên sỏi - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười/ Đêm bằng hữu ở Montreal - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Người con gái Việt nam trên đại lộ Sri Ayutthaya - Trần Trung Ðạo 17.03.2020
Hương đêm/ Trốn nắng - Phạm Đức Mạnh 16.03.2020
xem thêm »