tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Những bài báo
08.12.2018
Nguyễn Quang Thiều
Cuộc chiến sân cỏ kiêu hãnh của người Việt Nam trên đất Trung Hoa


Khi những người Việt Nam đứng hát Quốc ca trên các sân cỏ có đội tuyển Việt Nam thi đấu, tôi thấy tổ quốc vang lên xúc động và kiêu hãnh trong giọng hát, trong ánh mắt của những người Việt Nam. Và khi người ta nói về tình yêu tổ quốc thông qua bóng đá thì có một số người lại cười khẩy nói rằng bóng đá Việt Nam có gì mà phải yêu đến thế, đá là phải đá như Pháp, như Anh, như Braxin…rồi bóng đá chỉ là một môn thể thao còn yêu nước phải là những gì hệ trọng hơn. Việc này xin bàn sau khi có thời gian rảnh.


Nhưng chúng ta phải hiểu rằng: yêu nước thuộc về quyền của mọi con người ở mọi vị trí trong xã hội. Làm sao lại có thể nói một ông tổng thống yêu nước hơn một người nông dân. Làm sao lại có thể nói yêu nước chỉ thể hiện ở một quảng trường, phải lái tàu vũ trụ chứ không phải ở một sân cỏ thậm chí ở một góc bếp ngèo của một người dân tận rừng sâu núi cao ngày ngày gieo từng hạt ngô, cấy từng dảnh lúa. Mỗi một cử chỉ cho dù rất nhỏ và ở một nơi chốn rất hẹp cũng đủ cho ta nhìn thấy tình yêu đất nước, lòng kiêu hãnh dân tộc và ý chí dân tộc. Đợi đội tuyển vô địch thế giới mới yêu, đợi đất nước trở thành cường quốc số 1 mới yêu chỉ là những kẻ lợi dụng và yêu cái thân xác mình mà thôi.


Và lúc này tôi nhớ đến câu chuyện của một trận đấu bóng. Trận đấu ấy diễn ra trên đất Trung Quốc cách đây đã rất lâu rồi. Đó là trận đấu giữa đội Thể Công và đội Bát Nhất Trung Quốc. Lúc đó, chúng ta có thể coi đội Thể Công là đội tuyển quốc gia Việt Nam và đội Bát Nhất là đội tuyển quốc gia Trung Quốc. Nói cách khác, đội Thể Công là đại diện cho bóng đá Việt Nam, cho đất nước Việt Nam.


Câu chuyện về trận đấu này tôi nghe từ cựu danh thủ đội Thể Công Vũ Mạnh Hải. Tôi có một thời gian ngắn làm việc với ông khi chúng tôi giúp ông làm tờ Bóng đá & Cuộc sống. Lúc đó, cựu danh thủ Vũ Mạnh Hải đang làm Tổng BT tờ báo này. Chỉ sau 5 số Bóng đá & Cuộc sống đã lên tới 10 vạn bản. Chúng tôi biết nếu làm tiếp tờ báo sẽ lên tới khoảng 50 vạn bản hồi đó. Nhưng rất tiếc cựu danh thủ Vũ Mạnh Hải không tiếp tục làm Tổng biên tập tờ Bóng Đá nữa nên tờ Bóng đá & Cuộc sống phải dừng lại.


Câu chuyện tôi kể lại có thể còn nhiều điều tôi không nhớ hết. Hình như nhân dịp kỷ niệm thành lập nước Công hoà Nhân dân Trung Hoa, đội Thể Công được mời sang thi đấu với đội Bát Nhất. đội Bát Nhất là đội bóng của một đất nước lúc đó đã ngót bảy tám trăm triệu dân. Họ bước ra sân đầy hơi khí của nước lớn. Những cầu thủ Thể Công nhỏ bé và như bị nhấn chìm bởi các cổ động viên Trung Quốc quây kín sân vận động. Cổ động viên phía Việt Nam chỉ vỏn vẹn một số người trong ban chỉ đạo, hậu cần và cầu thủ dự bị của đội Thể Công, một vài cán bộ sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc và lác đác một số sinh viên Việt Nam du học.


Tiếng còi khai trận cất lên. Và cơn lốc mang tên Việt Nam đã nổi lên và cuốn đội Bát Nhất vào đường đi của nó. Tôi nhớ khi kết thúc hiệp 1, đội Thể Công đã đập nát lưới đội Bát Nhất với tỷ số 2 - 0. Trong phòng thay đồ giữa hai hiệp đấu, một vị đại diện của sứ quán Việt Nam hay một người nào đó có trọng trách gì đấy đã gặp ban huấn luyện đội Thể Công với gương mặt mừng ít lo nhiều. Mừng vì chiến thắng của đội Thể Công, lo vì Việt Nam đã hạ gục Trung Quốc ngay trên đất của họ cho dù chỉ là một môn thể thao. Người này yêu cầu đội Thể Công không được thắng thêm bàn nào nữa và phải tìm cách đưa trận đấu ít nhất đến tỉ số cân bằng. Các cầu thủ Thể Công im lặng. Mọi việc tưởng đã được bố trí theo kế hoạch.


Và hiệp 2 bắt đầu. Cơn lốc mang tên Việt Nam lại bùng lên và lại cuốn đội Bát Nhất, Trung Quốc vào đường đi của nó. Lưới của đội Bát Nhất lại bị xé toang thêm 2 lần nữa trước khi đội Bát Nhất ghi được 1 bàn danh dự để trận đấu kết thúc với tỷ số VIỆT NAM 4 - TRUNG QUỐC 1.


Tối qua trao đổi với nhà báo Vũ Song Toàn, con trai trưởng của cựu danh thủ Vũ Mạnh Hải, tôi mới biết tỷ số chính xác của trận đấu đó.


Sau trận đấu, không khí sân cỏ như tắt lặng. Không ít người Việt Nam có trách nhiệm ở đó lo lắng thậm chí lo sợ. Nhưng trên gương mặt của tất cả các cầu thủ Thể Công bừng lên ánh sáng của lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh dân tộc. Họ đã chơi một trận đấu của sự quả cảm. Quả cảm trước áp lực ở sân người, quả cảm trước áp lực từ một “chỉ thị” không văn bản không được làm Trung Quốc mất lòng. Các cầu thủ Thể Công đã làm đúng. Họ làm đúng với một trận đấu thể thao. Họ làm đúng với ý chí của một đội bóng của một dân tộc cho dù đứng về nhiều mặt đất nước họ là một đất nước nhỏ bé so với Trung Quốc. Nhưng địa lý và dân số cũng như dự trữ quốc gia không chứng minh gì được cho tinh thần quật khởi của một dân tộc. Tinh thần của một dân tộc trong suốt chiều dài lịch sử của mình mới là do dự trữ khổng lồ nhất.


Đội tuyển Việt Nam chuẩn bị bước vào trận chiến sân cỏ tranh “ngai vàng”. Đội tuyển chúng ta có thể giành chiến thắng và có thể không. Đấy là bí ẩn của môn thể thao này. Trong một trận đấu cụ thể, chúng ta có thể thua về kỹ thuật,về sức lực, về đấu pháp… nhưng chúng ta không được phép để tinh thần gục ngã trước mọi đối thủ. Đấy chính là điều mà có nhiều quốc gia vẫn tự hào về đội tuyển của họ cho dù đội tuyển đó không đi đến chiến thắng cuối cùng.


Đội tuyển Việt Nam có rất nhiều yếu tố: kỹ thuật, đấu pháp, sức lực, tình yêu, ý chí, người hâm mộ. Tất nhiên vẫn còn những yếu tố nào đó mà ta không biết hết. Nhưng cứ hãy bước ra sân đấu với đôi mắt mở to của niềm tin, với nụ cười rạng rỡ của kiêu hãnh và với một tinh thần bất khuất có tự muôn đời của dân tộc để nói cho những ai còn đang sợ hãi lấp trong bóng tối hoặc trà trộn trong chính ánh sáng về những điều giản dị nhưng lớn lao.


NQT/ Facebook ngày 08-12-2018


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
www.trieuxuan.info sắp ra mắt giao diện mới! - Triệu Xuân 27.03.2020
Phùng Quán: Thèm được làm Người - Trần Mạnh Hảo 24.03.2020
Đối mặt với Covid – 19: Sự yếu đuối, cô độc và bất lực của văn học - Diêm Liên Khoa 24.03.2020
Một số bài viết về Danh ca Thái Thanh vừa từ trần - Nhiều tác giả 22.03.2020
Mấy suy nghĩ nhỏ giữa mùa Dịch Vũ Hán - Tạ Duy Anh 20.03.2020
Ba tờ báo in bài về tác phẩm Triệu Xuân Sống & Viết - Phùng Hoàng Anh 17.03.2020
Triệu Xuân - Nhà văn sống hết lòng vì bạn - Dương Ngọc Khánh 17.03.2020
Bà Tiến hay ông Lùi cũng rứa thôi! - Huy Cường 16.03.2020
Ngọc Kiều - Nguyễn Thị Huệ: nữ ca sỹ cứu cả Hà Nội thoát bệnh dịch - Nguyễn Xuân Diện 08.03.2020
Bây giờ là mùa Xuân - Nguyễn Hàng Châu 06.03.2020
xem thêm »