tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
01.05.2012
Trường ca Êđê
Sử thi chàng Dam San (2)

Dam San: Ơ H’Nhĭ, H’Bhĭ, bảo tôi tớ các cô đi bắt voi về.


 


Tôi tớ của H’Nhĭ, H’Bhĭ đi bắt voi, họ đến chỗ voi đứng.


 


Tôi tớ: Ơ Dut, ơ Dut, mày ăn cây le ! Ơ Đê, ơ Đê, mày ăn cây lồ ô. Chủ chúng mày là các bà H’Nhĭ, H’Bhĭ.


 


                Nghe gọi, con voi ré tướng lên một tiếng, khịt lên khanh khách, lắc lư chạy đuổi bọn tôi tớ. Bọn tôi tớ tránh quanh bụi tre, voi chà nát bụi tre. Bọn tôi tớ tránh quanh bụi lồ ô, voi chà nát bụi lồ ô. Nó báng người gãy đùi, kẻ gãy chân.


 


Tôi tớ: Chết mất thôi bà ơi ! không xong rồi! Voi không bắt lại được nữa rồi.


 


H’Nhĭ sai một số tôi tớ khác đi bắt, nhưng bọn này cũng lại bị voi đuổi về.


 


H’Nhĭ: Nuê ơi, nuê ! Làm sao bây giờ? voi chúng ta không bắt lại được nữa rồi.


 


                Thế là Dam san đành đi bắt voi vậy.


 


Dam San ( nói với Prong Mưng): nào ông anh ! ta đi bắt voi nào ! Ông anh cầm vố sắt, còn tôi vố đồng. Con voi nhà người ta ngang ngược lắm đây.


 


                Hai anh em Dam san đi ra. Chàng và người anh chàng là Prong Mưng HĐăng - cứng - đầu-ông-trời-bắt-chết-đi-sống-lại – bảy – lần. Họ đi, đi mãi cho đến chỗ voi đứng. 


 


Dam San: nào ông anh, gọi voi đi !


 


Prong Mưng: Ấy ! Tôi không dám gọi đâu chú ơi! Sợ nó đuổi


 


Dam San: Sợ gì mà như sợ chết vậy? Anh cứ gọi đi xem nào.


 


Prong Mưng: Ơ dut, ơ Dut ơi, mày ăn cây le. Ơ Đê, ơ Đê ơi, mày ngang ngược không khác gì mụ chủ mày là bà H’Nhĭ, H’Bhĭ.


 


                Nghe gọi, con voi ré tướng lên một tiếng, khịt lên khanh khách, lắc lư chạy đuổi Prong Mưng. Prong Mưng chạy lại với Dam San


 


Dam San: Ơ voi, ơ voi! L.mẹ mày chứ ! Mày ngang ngược không khác gì mụ chủ H’Nhĭ của mày. Ơi cái nòi của  m’trong bhĭ ( 6)   nhà trời.


 


                Nghe tiếng Dam San, con voi té cứt té đái nằm phục xuống


 


Dam San: bây giờ thì anh lại đây, Prong Mưng ! Nào, anh leo lên !


 


Prong Mưng: Ấy chết ! Tôi không dám leo đâu ! Sợ nó lại đuổi.


 


Dam San: lại sợ ! Nào leo lên.


 


                Họ lên voi rồi, Dam San thúc voi đi về làng. Nhưng thay vì đi về làng, voi lại đi vào rừng. Dam San dùng vố đánh, bắt nó đi về làng, nó vẫn đi vào rừng. Nó đi mãi cho đến khi đến một gốc đa, một gốc sung. Đến gốc đa, gốc sung rồi, nó dừng lại. Dam San thúc nó đi về phía tây, nó không đi. Thúc nó đi về phía đông, nó cũng không đi. Ngước mắt nhìn lên, Dam San thấy một chùm hoa đa hai đóa, một chùm hoa sung ba đóa đẹp ơi là đẹp.


 


Dam San: ơ anh Prong Mưng, chúng ta xuống xiềng voi lại đây đi !


 


                                Voi xiềng rôi Dam San đi chặt ngoèo


 


Dam San: Anh Prong Mưng, anh cũng chặt ngoèo đi chứ !


 


Prong Mưng: Chặt ngoèo làm gì chú?


 


Dam San: Chặt làm gì à?  Để khoèo chùm hoa đa hai đóa, để khoèo chùm hoa sung ba đóa đẹp ơi là đẹp.


 


                Dam San trèo lên cây đa khoèo hoa, còn Prong Mưng thì trèo lên cây sung. Dam San khoèo cành dưới, hoa vọt lên cành trên. Chàng khoèo cành trên, hoa vọt lên ngọn cây. Chàng mệt nhoài ngồi ngủ gật ngay trên cành cây. Hồn chàng tức thì bay lên ông Trời.


 


Ông Trời: Ơ cháu, có việc gì mà nửa đêm gà gáy, khi mọi người đang ngủ, cháu phải lên đây vậy?


 


Dam San: Vâng, cháu đã lên đến đây, ông ạ. Cháu đi bắt voi. Voi đưa cháu đến một gốc đa, gốc sung và dừng lại đó. Cháu thúc nó đi về phía tây, nó không đi. Cháu thúc nó đi về phía đông, nó cũng không đi. Ngước nhìn lên cháu thấy một chùm hoa đa hai đóa, một chùm hoa sung ba đóa. Cháu liền lên khoèo. Khoèo cành dưới hoa vọt lên cành trên. Khoèo cành trên hoa lại vọt lên ngọn cây. Cháu khoèo mãi không được, nên lên tìm ông đây, ông ạ.


 


Ông Trời: Ô hay, làm sao cháu khoèo được? Hoa đâu phải của cháu. Hoa của H’Nhĭ, H’Bhĭ chứ ! Cháu có chịu lấy H’Nhĭ, H’Bhĭ, ông mới cho.


 


Dam San: Có chết cháu cũng không lấy H’Nhĭ, cháu cũng không lấy H’Bhĭ.


 


Ông Trời: sao cháu không lấy H’Nhĭ, không lấy H’Bhĭ? Thế mà cháu lại muốn chân không phải xuống đất mà nô lệ vẫn có, chân không phải chạy mà voi vẫn có ư?


 


                Giữa lúc đó ở nhà H’Bhĭ nói với H’Nhĭ


 


H’Bhĭ: Này chị ơi, sao anh đi lâu thế nhỉ? Hay anh đã bị voi quắp mất rồi? Chúng ta phải đi xem sao chứ?


 


                Hai chị em lên đường đi tìm. Họ lần theo dấu chân voi thì đến một cây đa, một cây sung. Họ dừng lại đó nhìn lên thì thấy một chùm hoa đa hai đóa, một chùm hoa sung ba đóa. Họ liền dừng lại. H’Nhĭ đứng dưới gốc cây đa, H’Bhĭ đứng dưới gốc cây sung.


 


Ông Trời ( nói với Dam San): Kìa, vợ cháu đi theo cháu đã đến kìa.


 


Dam San: Vợ viếc gì! Có chết cháu cũng không lấy H’Nhĭ, cháu cũng không lấy H’Bhĭ.


 


Ông Trời: Thật chứ cháu?


 


Dam San: Thật chứ ông !


 


                Ông Trời tức thì lấy ống điếu cốc cho Dam San một cốc vào đầu, chết giấc ngay tức khắc. Ông Trời làm phép cho Dam San sống lại.


 


Ông Trời: nào ! Cháu, cháu lấy chứ?


 


Dam San: Cháu không lấy đâu ông ơi.


 


                Ông Trời lại cốc đi cốc lại vào đầu Dam San làm chàng chết đi sống lại bảy lần. Hết lần thứ bảy, ông hỏi


 


Ông Trời: Sao. Cháu lấy chứ?


 


Dam San: Cháu lấy vậy. Nhưng ông ơi, có thật cháu lấy H’Nhĭ, lấy H’Bhĭ, chân cháu không phải xuống đất mà nô lệ vẫn có, chân cháu không phải chạy mà voi vẫn có không, ông?


 


Ông Trời: Thật chứ, cháu!


 


                Đến đây Dam San bừng tỉnh, thấy mình vẫn ngồi vắt vẻo trên cành cây. Chàng khoèo chùm hoa đa hai đóa, chùm hoa rơi vào ống tay áo  H’Nhĭ. Chàng khoèo chùm hoa sung ba đóa, hoa rơi vào ống tay áo H’Bhĭ.


 


Dam San: Ơ H’Nhĭ,  ơ H’Bhĭ, có thấy hoa đa, hoa sung của tôi rơi xuống đất không?


 


H’Nhĭ: Không thấy nuê à.


 


Dam San: Vậy thì hai cô tìm đi! Tìm thấy thì nên vợ nên chồng. Bằng không thì chồng thôi vợ để vậy.


 


                Dam San cũng tụt xuống đất cùng tìm hoa với H’Nhĭ, H’Bhĭ, nhưng không thấy. Ba người lên voi ra về. Họ về đến nhà Dam San.


 


Dam San: Ơ H’Nhĭ, ơ H’Bhĭ.Các cô về đi thôi ! Nào có tìm thấy hoa đa, hoa sung mà tôi về với các cô!


 


                H’Nhĭ, H’Bhĭ đành ra về. Nhưng ra quá đến cổng làng thì chợt thấy hoa trong tay áo.


 


 H’Nhĭ: Ơ Nuê, hoa đây rồi !


 


Dam San: Thật không?


 


 H’Nhĭ: Thật chứ !


 


Dam San: còn H’Bhĭ, hoa đâu?


 


 H’Bhĭ: Hoa đây này !


 


                Dam San tụt xuống đất đến cạnh voi, leo lên bành voi.


 


 H’Nhĭ: Hoa đấy nuê à. Bầu nó chúng ta ăn ngay bây giờ, cuống nó để về làng chúng ta ăn với gan trâu


 


 H’Bhĭ: Còn hoa này, bầu nó chúng ta cũng ăn ngay, cuống nó để về làng chúng ta ăn với gan bò, nuê à.


 


                Thế là ba người cùng lên đường ra về. Được nửa đường Dam San chợt kêu lên


 


Dam San: Ờ, quên mất khố áo rồi ! Ơ H’Nhĭ, cô ở đây chờ tôi nhé. Còn H’Bhĭ thì về trước đi. Để tôi quay về nhà lấy khố áo đã. ( nói với voi) Ơ Dut, ơ Dut, mày ăn cây le ! Ơ Đê, ơ Đê, mày ăn cây lồ ô. Ngồi trong bành là bà chủ H’Nhĭ của mày đấy nhé.


 


                Dam San quay về nhà. Về đến nhà, đang lục gùi tìm khố áo thì chàng lăn ra ngủ quên mất. Voi của H’Nhĭ đợi một đêm, nán thêm ba đêm thì bỏ đi. Nó đi vào núi Cưˇ Yŭ, núi Cưˇ Hmŭ Prong, rồi vào sâu nữa cho đến núi Cưˇ Yang Bông, Cưˇ Yang Lăk.


 


                Đến đây con voi gặp Dam Par Kvây, một người yiêng của Dam San lúc này đang lội suối băng rừng tìm thú săn, kiếm thịt phơi khô, kiếm rau để muối.


 


Dam Par Kvây: Ủa, voi ai kìa? Thôi, đúng là voi của vợ yiêng tôi rồi.


 


 H’Nhĭ: Ơ Yiêng ơi, voi tôi đấy ! yiêng bắt giùm tôi với.


 


Dam Par Kvậy: Ơ vợ yiêng ! Tôi nói với voi thế nào đây?


 


 H’Nhĭ: Nói thế nào à? Yiêng cứ gọi “ Ơ Dut, ơ Dut, mày ăn cây le. Ơ Đê, ơ Đê, mày ăn cây lồ ô, chủ mày là bà H’Nhĭ, bà H’Bhĭ ”.


 


                Dam Par Kvây cất tiếng gọi voi. Con voi nghe gọi vụt ré tướng lên một tiếng, khịt lên khanh khách, lắc lư chạy đuổi chàng. Chàng tránh quanh bụi tre, voi chà nát bụi tre. Chàng tránh quanh bụi lồ ô, voi chà nát bụi lồ ô. Nó tìm quật chết chàng.


 


H’Nhĭ : Ơi yêng ơi, thôi yiêng không bắt được nó đâu. Yiêng chạy dùm về làng nói với Dam San đã bảy ngày, bảy đêm tôi ở trong rừng này rồi.


 


                Dam Par Kvây chạy về làng Dam San. Chạy đến bến nước của làng thì chàng gặp H’Lĭ.


 


Dam Par Kvây: ơ cô em, ơ cô em. Yiêng Dam san của tôi đi đâu rồi?


 


H’Lĭ: Anh ấy còn đi đâu nữa? Anh ấy về nhà vợ rồi.


 


Dam Par Kvây: Vợ nào? Con nào? Vợ anh ấy voi đã tha vào núi Cưˇ Yang Lăk mất rồi.


 


H’Lĭ: Ủa, thật vậy ư anh?


 


                H’Lĭ chạy ngay về nhà


 


H’Lĭ: Chị ơi, ới chị ơi ! Anh Dam San đâu rồi? Chị xem, vợ anh ấy voi đã tha tít vào núi Cưˇ Yang Lăk mất rồi.


 


H’ Âng: Ai bảo em thế?


 


H’Lĭ : Em biết nhờ anh Dam Par Kvây đến báo đó chị ạ.


 


H’Âng: vậy em chạy vào buồng nó xem nào.               


 


H’Lĭ chạy vào buồng Dam San thì thấy anh chàng đang nằm ngủ khì. Nàng lay bên trái, Dam San không cựa quậy. Nàng lay bên phải, Dam San cũng không cựa quậy. Nàng lấy chì đem nấu trong một mảnh trã, rồi rót vào lỗ tai trái của Dam San, anh chàng mới bắt đầu nhúc nhích. Nhưng phải đến khi rót vào lỗ tai phải, lúc đó anh chàng mới choàng dậy.


 


Dam San: này cô, sao cô lại đùa với tôi như vậy hả? Làm tai tôi nhột quá đi thôi.


 


H’Lĭ: Nhột gì mà nhột ! Anh xem vợ anh đâu rồi? Voi đã tha người ta vào tít trong núi Cưˇ Yang Lăk  rồi, anh có biết không?


 


                Dam San tức thì dốc tai trái, cục chì rơi tọt ra; dốc tai phải, cục chì nữa rơi tọt ra. Chị em chàng liền xếp cho chàng một gùi cơm, một gùi gan trâu, gan bò. Chàng quơ vội một cây nỏ, một ống tên, quơ luôn cả một cây xagac rồi quàng gùi lên vai ra đi. Chàng lần bước theo dấu chân voi. Hạt bí, hạt đỗ ở các bãi phân voi đã mọc cây. Cứ lần theo dấu chân voi, chàng đi mãi, leo hết đồi này lại tụt đồi kia mà chẳng thấy bóng con voi đâu cả. Chàng khóc hu hu, chàng than hô hô


 


Dam San:  Ối mình ơi, mình chết mất rồi. Con người như đúc trong ống, như khuôn trong bầu. Đời ông cậu xưa không có ai như vậy. Đời ông bác xưa cũng không có ai như vậy cả. Thế mà chết mất rồi.


 


                Chàng leo hết đồi nọ đến đồi kia thì bắt gặp con voi


 


Dam San: Ơ cái nòi mtr’ong bhĭ nhà trời ! mày bỏ chạy đi đâu hả?


 


                Nghe tiếng Dam San con voi tức thì quay ngoắt trở lại. Nó đến trước mặt Dam San nằm phục xuống. Dam San nhảy lên ngồi trên đầu nó, thúc nó quay về.


 


Dam San: Này ơ H’Nhĭ. Cô đi việc gì vậy? Nếu đi săn tê giác thì đưa sừng đây tôi đi bán cho. Nếu đi săn voi thì đưa ngà đây tôi đi bán cho.


 


H’Nhĭ: Sừng siếc gì cái thây mẹ anh! Ngà nghiếc gì cái l. mẹ anh


 


                Nói vừa dứt lời H’ Nhĭ xỉu đi, chết giấc.Dam San nhảy bổ vào bành voi, nhai một bụm cơm, lấy mũi xagac cạy hàm vợ, mớm cho tí cơm tí nước.H’Nhĭ tỉnh dần. Khi đã tỉnh hẳn, ăn uống được một mình rồi, nàng liền ngồi ăn cùng với dam San. Ăn xong, hai vợ chồng lên đường về làng. Về đến làng rồi, H’Nhĭ vẫn chỉ nghĩ đến chuyện ăn và uống.


 


                                                                                 III


 


                Hội hè đã vãn. Bây giờ Dam San chơi quay. Chàng chơi suốt ngày cho đến chiều, thâu đêm cho đến sáng. H’Bhĭ gọi chàng


 


H’Bhĭ: Ơ anh ! Ơ anh ! Về ăn cơm. Cơm đã khô trong bát, gà đã quắt lại trong xiên, thịt gà đã xác ra như thịt kên kên đực rồi đấy.


 


Dam San: Thế thì các cô cứ ăn đi. Bọn tôi chưa rỗi.


 


                Nói rồi Dam San lại chơi quay.


 


 Giữa lúc đó, tiếng đồn đã tới tai Mtao Grưˇ rằng H’Nhĭ là một cô gái đẹp thần cho cái giàu, là một cô gái xinh thần cho cái sang. Hắn cho tôi tớ đi xem thử.


 


Mtao Grưˇ: Ơ các con, các con hãy đến xem H’Nhĭ như thế nào.Đến nhà cô ta các con hãy nói “ chúng cháu đi mò rừng săn đêm kiếm thịt ăn. Đói rau chúng cháu ghé xin nghỉ. Đói cơm chúng cháu ghé xin bà cho ăn đây bà ạ”


 


                Bọn tôi tớ ra đi. Một đứa ngồi trên đầu voi. Một đứa ngồi trên lưng voi. Voi đi lưng trần, người mang theo tên nỏ. Chúng cứ thế mà đi. Đến nhà H’Nhĭ, chúng đánh voi áp sát vào sàn sân. H’Nhĭ đi ra ngoài nhà hỏi


 


 


H’Nhĭ: các cháu đến có việc gì đấy, các cháu?


 


Bọn tôi tớ: Chúng cháu chỉ đi chơi thôi bà ạ. Chúng cháu đi mò rừng săn đêm kiếm thịt ăn. Đói rau chúng cháu ghé xin nghỉ. Đói cơm chúng cháu ghé xin bà cho ăn đấy bà ạ.


 


H’Nhĭ liền đi làm cơm cho ăn. Ăn xong, bọn tôi tớ hỏi


 


Bọn tôi tớ: Thưa bà, ông đi đâu?


 


H’Nhĭ: Ông các người đi đâu à? Ông đang chơi quay.


 


Bọn tôi tớ: Ông chơi quay ở đâu, thưa bà?


 


H’Nhĭ : ông đang chơi ở đâu đó. Ở bãi thả trâu, ở bãi ngoài làng, trên đồi thả diều.


 


Bọn tôi tớ: Thế đi gọi ông có về không, thưa bà?


 


 H’Nhĭ : Ông có mà thèm về ! Có khách đến nhà bán voi,ông cũng không về. Gọi về ăn cơm, ông cũng không về nữa là.


 


                 Đến đây, bọn tôi tớ của Mtao Grưˇ ra về. Họ vừa về đến nhà, lão chủ của họ đã hỏi ngay


 


Mtao  Grưˇ: Thế nào các con? Có thấy  H’Nhĭ không? Có đúng là cô ta đẹp không, các con?


 


Bọn tôi tớ: Sao lại không đẹp được, thưa ông. Nàng quả là lộng lẫy như thần, ngời sáng như trời. Ngón tay như lông nhím. Mặt mày tròn trặn như quả hồng rừng, thứ quả không phải để ăn, mà chỉ để cầm chơi thôi. Thật là một cô gái tuyệt xinh, tuyệt đẹp, ông ạ !


 


Mtao  Grưˇ: Có sánh được với mụ vợ thái thuốc cho tao hút không?


 


Bọn tôi tớ: Đẹp hơn chứ ông.


 


Mtao  Grưˇ Có sánh được với mụ vợ têm trầu cho ta ăn không?


 


Bọn tôi tớ: Cũng đẹp hơn ông ạ.


 


Mtao  Grưˇ: Thế có sánh được với mụ vợ cả của ta không?


 


Bọn tôi tớ: Cũng đẹp hơn hẳn ông ạ.


 


Mtao  Grưˇ: Bớ các con, vậy thì đóng ngay bành voi cho ta.


 


                Voi đóng bành rồi. Mtao  Grưˇ nhảy lên ngồi và ra đi. Đến nhà  H’Nhĭ Hắn nhảy xuống sàn sân. Khép nép đi vào ngồi ở ghế đánh Char. H’Nhĭ  đi ra gian khách.


 


H’Nhĭ: Ơ Yiêng, yiêng đến chơi có việc gì?


 


Mtao Grưˇ: Tôi đến thăm yiêng của tôi, vợ yiêng à. Thế yiêng tôi đi đâu? H’Nhĭ: Yiêng của yiêng đang chơi quay.


 


Mtao Grưˇ: Tôi muốn vợ yiêng cho đi gọi yiêng về. Tôi mong được thăm yiêng của tôi.


 


H’Nhĭ: Có gọi anh ấy cũng chẳng về đâu.


 


                Thế rồi H’Nhĭ đốt một gà mái ấp, giết một gà mái đẻ, giã gạo trắng như hoa epang, sáng như ánh mặt trời. Nấu cơm mời Mtao Grưˇ. Khách ăn cơm xong rồi, nàng cho bê rượu ra. Rượu bê ra rồi, nàng ngồi uống với khách cho đến lúc mặt trời ngang cây xà dọc phía tây.


 


Mtao Grưˇ: Ơ vợ yiêng, tôi về đây, vợ yiêng à. Yiêng có nhà đâu mà tôi nghỉ lại. 


 


H’Nhĭ: Yiêng à, xin cứ mời yiêng ở lại nghỉ đêm với chúng tôi.


 


Mtao Grưˇ : Để tôi về thôi vợ yiêng à. Đâu có yiêng ở nhà mà tôi nghỉ lại.


 


Nói rồi Mtao Grưˇ đứng dậy ra đi, vờ để quên cái ống điều của hắn trên giường gian khách. Hắn nhảy lên voi ra đi, nhưng ra đến cổng làng thì quay lại gọi


 


Mtao Grưˇ: Ơ vợ yiêng, đem giùm ra cho tôi cái ống điếu.


 


 H’Nhĭ: Ơ các con, ơ các con, đem cái ống điếu ra cho ông.


 


Mtao Grưˇ: Ấy không, vợ yiêng ơi, tôi không ưng người khác đưa ra đâu. Chính vợ yiêng đưa ra tôi mới ưng.


 


H’Nhĭ cầm ống điếu đi ra


 


H’Nhĭ: này đây, yiêng, ống điếu của yiêng đây !


 


                H’Nhĭ giơ ống điếu lên, giơ mãi chưa tới, đến khi vừa tới thì Mtao Grưˇchộp lấy tay, lôi tuột nàng vào bành voi, thúc voi chạy. H’Nhĭ la lên  H’Nhĭ: Ối em ơi ! Ối em ơi ! Chạy báo ngay cho anh biết người ta đã đến đánh chị ngay tại nhà, cướp chị ngay giữa làng, bắt đi hết tôi trai tớ gái rồi.


 


H’Bhĭ cắm cổ chạy, mũi xổ thì vắt mũi xổ, miệng sùi thì quẹt miệng sùi. Nàng vừa tới nơi, Dam San đã nói đùa


 


Dam San: Ơ cô nàng, có chuyện gì ching leo dàn bếp, bậc quyền sang đến nhà con chó này, bỗng dưng cô nàng lại hạ cố đến nhà tôi lần này vậy?


 


H’Bhĭ: Này tôi không giỡn với anh đâu nhé. Người ta đã đến đánh chị tôi ngay tại nhà, cướp chị tôi đi ngay giữa làng rồi đó.


 


Dam San: người ta là đứa nào vậy?


 


H’Bhĭ: Nghe nói là Mtao Grưˇ, một tù trưởng chuyên đi giày xéo đất đai của các tù trưởng nhà giàu.


 


Dam San: Ừ, muốn cướp thì hắn cứ cướp, khôgn muốn cướp nữa thì hắn thôi. Vợ nhà giàu thì ai chẳng muốn cướp? ( nói với anh em vợ ) Bớ các bạn, chúng ta về làng nào.


 


                Mọi người ra về. Họ đã về đến làng.


 


Dam San: ơ các bạn, bây giờ chúng ta làm gì đây? Rượu chúng ta sẽ dâng. Lợn chúng ta sẽ cúng để cầu chèo bẻo, bồ chao được chăng? Phải cầu chèo bẻo bồ chao báo đường cho đúng ! Phải cầu bằng được chim phí, chim nhông dẫn đường cho đến chốn đến nơi.


 


                Thế là người ta đi lấy ché tuk, ché tao và giết con trâu rằn trán, con trâu mà thần đã cho từ trước từ xưa, để làm lễ.


 


Dam San: Ơ các bạn, bây giờ các bạn hãy đi lấy cho ta thứ ngải nổi tiếng ở gốc xoan, thứ ngải linh thiêng ở gốc chuối. Những thứ ngải đã nhiều lần giúp ông ta đánh thắng người Mnông, bắt tù binh, thu nhiều của cải. Các ban hãy nổi lên tiếng trống thần Dam Bhu có chũm chọe và xích sắt kêu rền vang. Chiếc trống mà từ trên cao ông Trời đã ban cho, từ trên cao ông Trời đã ầm ầm thả xuống. Chiếc trống mà vừa vọng đến vùng Bih, người Bih phải lùa trâu lên. Vọng đến vùng Lào, người lào phải đánh voi xuống. Vọng đến người blô, người ÊPan, người Blô, người ÊPan cũng khiêng lợn, khiêng rượu lên.


 


Tôi tớ: Thưa ông, ông định cho đi bắt cá con nước nào vậy?


 


Dam San: gặp vực nhỏ, ta bắt vực nhỏ. Gặp vực lớn, ta bắt vực lớn. ( nói với Y Suh, Y Sah ) Ơ Y Suh, ơ Y Sah, ơ những chàng trai có tài ăn nói, giỏi lý lẽ, biết thuyết phục bọn tù trưởng nhà giàu, các người hãy lấy dây đồng đem theo nhiều sải, hãy lấy thóc lúa đem theo nhiều gùi. Đi gọi về đây bàn dân thiên hạ, cả người Bih rộng miêng, cả người Mnông tai dài, người người đem theo hồ lô, nỏ bẫy. Hãy đi gọi về đây tất cả, để cùng ta đi đánh kẻ thù, bắt tù binh, xéo nát đất đai của tên tù trường nhà giàu Mtao Grưˇ. Các người hãy đi gọi về đây từ tây sang đông tất cả các tù trưởng người Mnôgn đeo răng rắn, các tù trưởng người Bih đeo nanh cọp ( nói với tôi tớ ) Hỡi nghìn chim sẻ, hỡi vạn chim ngói, hỡi tất cả tôi tớ của ta, các người hãy theo ta đi đánh tên Mtao Grưˇ nào.


 


                Đoàn người ra đi, đông như bầy catong, đặc như bầy thiêu thân, ùn ùn như kiến như mối. Voi đực đóng bành mây, voi cái đóng bành mui. Ngồi trên đầu voi là những chàng trai vạm vỡ. Một trăm người đi ở trước, một nghìn người cất bước theo sau. Một mình Dam San cao lênh khênh đi giữa. Tôi tớ kéo theo từng từng lớp lớp, bóng người đi rợp cả một vùng.


 


                Họ đến giếng làng, rồi đến bờ rào làng Mtao Grưˇ. Trước mặt họ là một bờ rào tre một lớp hai lớp. Một bờ rào lồ ô một hàng hai hàng. Cổng làng trồng hai hàng cột lớn.


 


                Họ áp sát bờ rào làng, ẩy cổng làng. Từ trong làng vọng ra tiếng ching khơk và hliang, nghe ì à, ì ọp như tiếng ếch kêu dưới nước. Rõ ràng đây là một tay tù trưởng giàu mạnh. Một tù trưởng giàu mạnh đầu bịt khăn nhiễu, vai mang nải hoa thật.


 


Dam San: Ơ yiêng ! Ơ Yiêng ! Mở cổng ! Trời nắng to mặt ta đang bị chói nắng đây này.


 


 Mtao Grưˇ: Ơ các con ! ơ các con ! Ra xem có chuyện gì ngoài ấy? Tiếng gì như tiếng gà cục tác, tiếng trẻ nhà ai đnag khóc, hay tiếng đe chí chát của gã thợ rèn ở ngoài kia? Ra xem, nếu thấy người nhát thì hẵng mở cổng. Nếu thấy người dữ thì chôn cổng lại cho chắc. Nện cổng lại cho thật chặt, nghe !


 


Dam San: Ơ Y Suh, ơ Y Sah, hãy lấy những chiếc búa ăn rừng bén nhất san bằng cái bờ rào này đi nào. Hãy chặt ở dưới, bổ ở trên, phá tan cái rào, cái cổng làng này đi nào.


 


                Người của Dam san đông như bày catong, đặc như bày thiêu thân, ùn ùn như kiến như mối. Họ đến bãi ngoài làng, tiến sát bờ rào làng.


 


Dam San: Ơ yiêng, ơ yiêng xuống đây ! Chúng ta đấu nhau chơi. 


 


Mtao Grưˇ: Ơ yiêng, ơ yiêng! Mời yiêng lên nhà, ta muốn làm lễ cầu phúc cho yiêng một trâu.


 


Dam San: Yiêng còn muốn cúng trâu cầu phúc cho ta à? Há chẳng phải vợ ta yiêng đã cướp, đùi ta yiêng đã chặt, ruột gan ta yiêng đã moi ra rồi sao?


 


( nói với tôi tớ) Ơ các con ! Bớ các con ! Lấy cái sàn sân nhà này đem bổ đôi ra cho ta. Lấy cái cầu thang nhà này đem chẻ ra kéo lửa, hun cái nhà này cho ta xem nào.


 


Mtao Grưˇ : Ấy khoan ! yiêng ! Khoan ! Để ta xuống. Không được đam ta khi ta đang xuống đó nghe.


 


Dam San: Sao lại đâm yiêng khi yiêng đang xuống? Yiêng xem, cả con lợn của yiêng ở trong chuồng, nào ta có thèm đâm đâu.


 


Mtao Grưˇ: Ơ yiêng, ơ yiêng ! Không được đâm ta khi ta đaang đi đó nghe


 


Dam San: Sao ta lại đam yiêng khi yiêng đang đi? Yiêng xem, cả con trâu của yiêng ở trong chuồng, nào ta có thèm đâm đâu.


 


                Thế là Mtao Grưˇ phải xuống.


 


Dam San: Ơ yiêng! Khiêl đao của yiêng là khiêl đao gì vậy?


 


Mtao Grưˇ: Khiêl thần, đao thần. Khiêl đao dính đầy những oan hồn, khiêl đao chỉ nhằm đùi bọn tù trưởng nhà giàu. Ơ yiêng, còn khiêl đao của yiêng là gì vậy?


 


Dam San: Khiêl đao kêu lạch xạch, khiêl đao bị mọt ăn, không biết còn vững hay không còn vững. Ơ yiêng người hãy múa trước đi.


 


      Mtao Grưˇ rung khiêl múa. Hắn múa kêu lạch xạch như quả mướp khô.


 


Dam San: Yiêng múa một mình, yiêng múa chơi đó phải không yiêng?   Mtao Grưˇ: Bớ yiêng, đến lượt yiêng múa đi.


 


                Dam San rung khiêl múa. Chàng múa dưới thấp, vang lên tiếng đĩa khiêl đồng. Chàng múa trên cao, vang lên tiếng đĩa khiêl kênh. Chàng múa chạy nước kiệu, ba lớp núi liền rạn nứt, ba đồi tranh liền bật rễ tung bay. Chàng chạy vun vút một mình không ai theo kịp.


 


                Còn Mtao Grưˇ bước thấp bước cao, chạy trốn mũi giáo thần, mũi giáo dính đẫy những oan hồn của Dam san. Hắn nhằm đùi Dam San phóng cây giáo của hắn tới, nhưng chỉ trúng một con lợn thiến.


 


Dam San: Sao yiêng lại đâm con lợn thiến? Còn đùi ta yiêng dành làm gì? Đây, yiêng hãy xem ta


 


                Cây giáo thần, cây giáo dính đầy oan hồn của Dam San nhằm đùi kẻ thù phóng tới, đâm vừa trúng đích.


 


Dam San: Đùi Yiêng sao lại đỏ thế kia, ơ yiêng?


 


 Mtao Grưˇ: Cái viền chăn của vợ hai chúng ta ở nhà đó. 


 


Mtao Grưˇ khập khiễng như gà gẫy cánh, lảo đảo như gà gẫy chân, vừa chạy vừa kêu oái oái ở bãi tây. Hắn tránh quanh chuồng lợn, Dam San phá tan chuồng lợn. Hắn tránh quanh vườn cam, Dam San phá nát vườn cam. Ba lần hắn chạy trốn về phía đông, ba lần hắn chạy trốn về phía  tây, vướng hết thừng trâu đến chão voi. Cuối cùng không chạy được nữa, hắn ngã lăn quay ra đất. Dam San nhảy tới giẫm lên chém đùi hắn.


 


Mtao Grưˇ: khoan, yiêng. Hãy khoan, yiêng! Để ta làm lễ cầu phúc cho yiêng một trâu.


 


Dam San: Sao lại khoan? Chân ngươi đã đứt, đùi ngươi đã gãy. Máu ngươi đã chảy lênh láng khắp xóm làng. Đầu ngươi ta sẽ vứt trong rừng tranh. Hàm ngươi ta sẽ bêu ngoài sân cỏ, cho kiến đen kiến đỏ chúng bâu. Người to gan lớn mật. Dám coi mình cao hơn cả non xanh. Vợ ta ngươi cướp, đùi ta ngươi chém, ruột gan ta ngươi moi. Khắp người Êđê trên cao, người Bih, người Mnông dưới thấp, khắp tây đông không có một ai như ngươi cả. ( nói với tôi tớ ) Ơ các con, ơ các con. Cái đầu hắn các con đme bêu ngoài cổng làng. Cái hàm hắn các con đem móc ngoài bãi cỏ, cho kiến đen kiến đỏ chúng bâu. ( nói với dân làng Mtao Grưˇ). Hỡi nghìn chim sẻ, hỡi vạn chim ngói. Hỡi tất cả tôi tớ có ở đây, các người có đi với ta không?


 


Dân làng: sao chúng tôi lại không đi? Tù trưởng chúng tôi đã chết rồi. Sao chúng tôi lại không đi? Tù trưởng chúng tôi đã rữa ra rồi. Chúng tôi còn ở lại với ai?


 


                Ai phải gọi là ông thì gọi là ông


 


Dân làng: Ông ơi, ông ! Chờ chúng tôi với. Để chúng tôi hót cái bếp đã.


 


                Ai phải gọi là bác thì gọi là bác


 


Dân làng: Bác ơi, bác ! Chờ chúng tôi với. Để chúng tôi quét cái nhà đã.


 


                Dam San ra về. Người đi đông như bầy catong, đặc như bầy thiêu thân, ùn ùn như kiến như mối. Họ đem theo của cải trông như con ong đi chuyển nước, như vò vẽ đi chuyển hoa, như trai gái đi bến nước của làng gùi nước.


 


Dam San: Ơ các con, ở các con. Ai ưng cùm thì chặt cùm. Ai ưng gông thì chặt gông mà mang theo.


 


Dân làng: vâng chúng tôi xin chặt. Chúng tôi sẽ chặt và mang theo cho đến bãi ngoài làng, cho đến sân trong làng ông à.


 


Dam San: nào ta có bảo các ngươi chặt thật gông cùm làm gì. Ta chỉ muốn bảo các ngươi chặt lấy cột nhà đem về làm nhà mà ở.


 


                Đoàn người về đến bãi làng, rồi đến sân làng. Người ta lấy rượu năm ché, trâu sổi một con làm lễ cáo thần, cáo tổ tiên, cáo linh hồn các tù trưởng xưa cũ, cầu cho được nạn khỏi tai qua, bình yên vô sự.


 


Dam San: ta vừa chiến thắng kẻ thù, bắt tù binh, giẫm nát đất đai của một tù trưởng nhà giàu trở về. Nay vì sức khỏe của ta, ta xin dâng các thần rượu bảy ché, trâu đực bảy con; rượu bảy ché, bò bảy con; rượu bảy ché, lợn thiến bảy con; cầu thần phù hộ cho ta ngày càng mạnh càng lớn không ai bì kịp, không ai sánh tày.


 


                Dam San mở hội ăn uống đông vui suốt một mùa khô năm mới. Nay hội đã tan, rượu đã nhạt, ché đã phai, mọi người ra về, ai về nhà ấy. 


 


                                                                                IV


 


                Đam San nghỉ một ngày, ngơi một đêm, ở thêm một chiều một sáng. Chàng gọi


 


Dam San: Hỡi bà con dân làng, hỡi các em, cách cháu ! Hội hè đã vãn, bây giờ chúng ta phải lo việc làm ăn, sửa sang ruộng rẫy, kẻo hụt muối, thiếu thuốc, đến quả kênh, củ ráy cũng không có mà ăn. ( nói với tôi tớ) Bớ các con, chúng ta hãy đi phát rẫy, dọn ruộng, hãy đi rừng săn thú nào.


 


                Thế là họ ra đi tìm rừng làm một cái rẫy bảy vạt núi. Họ đa xphát xong cỏ, đốn xong cây. Ít lâu sau đó họ đốt, rồi ai làm cỏ cứ làm, ai cào cứ cào.


 


Tôi tớ: Ái chà ! thế mà chúng ta đã làm cỏ xong, cũng đã cào dọn xong rồi đó. Mưa rào rồi, bớ anh em, ta đi trỉa nào.


 


Dam San: khoan, khoan, ơ các con. Hãy chờ ta lên ông Trời xin giống về đã.


 


                Nói rồi Dam san ra đi


 


Dam San: ông ơi ! ới ông ơi ! Thả thang xuống cho cháu.


 


                                Ông Trời thả xuống một cái thang vàng, Dam San leo lên.


 


Ông Trời:  Cháu lên có việc gì đó? Gấp lắm hả?


 


Dam San: Không có chuyện gì gấp đâu ông ơi. Cháu chỉ lên xin ông lúa giống thôi.


 


                Ông Trời lấy lúa giống cho Dam san. Ông cho đủ thứ, mỗi thứ một hạt, mỗi thứ một hạt.


 


Dam San: ông ơi, từng này sao đủ trỉa?


 


Ông Trời: sao lại không đủ? Cháu cứ trỉa mỗi góc một thứ, mỗi góc một hạt là đủ đấy cháu ạ.


 


                Dam San tụt xuống đất đi về. Về đến nơi chàng ra lệnh


 


Dam San: ơ nghìn chim sẻ, ơ vạn chim ngói. Ơ tất cả tôi tớ của ta, các người hãy một trăm người vạch luống, một nghìn người chọc lỗ trỉa đi.


 


                Thế là đoàn người nườm nượp ríu rít gieo trỉa. Người kín đen như một đêm không trăng, như một mớ tơ đen vừa nhuộm, ùn ùn như kiến, như mối.


 


Tôi tớ: chu cha ! Thế mà trỉa xong rồi đó ông ạ.


 


Dam San: bây giờ chúng ta làm chòi giữ rẫy đi.


 


                Chòi rẫy làm xong, Dam San ngủ lại để canh thú rừng đến phá rẫy, đuổi lũ két, lũ vẹt, trông chừng bày hươu nai, lợn rừng, gà rừng, chim sẻ, chim ngói. Còn H’Nhĭ, H’Bhĭ người thì ngồi may áo ở chòi phía đông, người thì ngồi dưới gầm nhà dệt vải. 


 


*                                              *


 


                    *


 


  Dam San nghỉ một ngày, ngơi một đêm, ở không thêm một chiều một sáng


 


Dam San: Ơ Y Blim làng Blô, ơ Y blô làng Blang, ơ làng Kang, làng Ana, nơi chôn nhau của những cô gái đẹp. Ơ làng Hoh, làng Hun, nơi cắt rốn của những chàng trai xinh. Các người đi bắt voi về cho ta.


 


Y Blim, Y Blô: Thưa ông, ông cần voi làm gì ạ?


 


Dam San: ta muốn cùng các ngươi chiều đi câu, sáng đi bắt cá. Ăn mãi trâu bò ngán rồi. Bây giờ ta muốn ăn con tôm con cua.


 


                Y Blim, Y Blô đi bắt voi.


 


Y Blim, Y Blô: Ơ Dut, ơ Dut, mày ăn cây le. Ơ Đê, ơ Đê, mày ăn cây lồ ô. Chủ chúng mày, ông Dam San nay muốn chúng mày đưa ông đi bắt cá ( hỏi Dam San) ơ ông, ơ ông, ông cho đóng bành nào?


 


Dam San: voi đực đóng bành mây, voi cái đóng bành guột.


 


                Voi đóng bành rồi Dam San leo lên ra đi. Người đi theo đông như bày catong, đặc như bày thiêu thân, ùn ùn như kiến như mối. Đoàn người đến một con suối.


 


Dam San: ơ các con, ơ các con, tháo bành voi, chúng ta xuống nước nào.


 


                Đoàn người xuống nước. Tức thì cua chết đầy bờ, tôm chết đặc suối, cá sấu trong hang, rắn hổ rắn mai đều kéo nhau nằm dài trên mặt đất


 


                                                                *                              *


 


                       *


 


                Giữa lúc đó, danh vang đến thần, tiếng lừng khắp nơi, Mtao Mxây nghe đông tây đâu đâu cũng nói H’Nhĭ là cô gái đẹp thần cho cái giàu, là một cô gái xinh thần cho cái sang. Vì vậy hắn đã cho tôi tớ đi dò la xem sao.


 


Mtao Mxây: Thế nào các con, nàng đẹp thật chứ các con?


 


Tôi tớ: Đẹp thật ông à ! Đã đẹp gái, đôi bắp chân lại tròn trặn. Váy nàng thì tuyệt vời là đẹp ! Nó cứ loang loáng như ánh chớp, anh ánh như sét, rọi lên xóm làng những tia sáng muôn màu.


 


Mtao Mxây: Ơ các con, ơ các con, vậy thì đóng ngay bành voi cho ta.


 


                Tôi tớ đi bắt voi. Voi đực đóng bành mây, voi cái đóng bành mui. Ngồi trên đầu voi là những chàng trai vạm vỡ. Mtao Mxây là một tù trưởng xinh trai thần cho cái giàu, gông cùm đầy ắp hai bên cổng làng. Lông chân hắn như chải, lông đùi hắn như chuốt, lông mi như trui cứng giăng đều. Mặt hắn như hừng hơi men, như hầm trong nước vang, trâu tơ thấy cũng không dám đi qua trước mặt.


 


                Mtao Mxây đến bến nước của làng, thấy trai gái đang tắm, hắn cất tiếng hỏi


 


Mtao Mxây: Ơ các con, ơ các con. Đầu bến nước này là ai?  Ai là con chim chút mẹ, ai là đốt cây êdung, đốt dây mniêng ở làng này. (7)


 


Tôi tớ: Ở đây chỉ có cây mdok, chỉ có cây êbua. Chủ là từ chúng tôi, mà tớ cũng là từ chúng tôi.


 


Mtao Mxây: Thế ai ở đây là người tên thường được mọi người nhắc tới, số chày giã gạo thường được người ta đếm xem có bao nhiêu?


 


Tôi tớ: Đây chính là làng chàng Dam San, vị tù trưởng giàu mạnh đầu đội khăn nhiều, vai mang nải hoa đó.


 


                Mtao Mxây đi vào làng


 


Mtao Mxây: Ơ mấy mụ thối thây đang đứng ở cối giã gạo ! Ơ mấy mụ lòi dom đang cầm chày giã gạo. Ta hỏi các mụ đầu bến nước ở đây là ai, ai là con chim chut mẹ, ai là đốt dây êdung, đốt dây mniêng ở cái làng này? Ai là người đầu làng của các mụ?


 


Gái làng: Ông lại không biết đó là chàng Dam San, người mà danh vang đến thần, tiếng lừng khắp núi, đông tây đâu đâu cũng nghe đồn chân không phải xuống đất mà nô lệ vẫn có, chân không phải chạy mà voi vẫn có sao?


 


Mtao Mxây: Quả đây là một tù trưởng giàu mạnh thật. Một tù trưởng giàu mạnh đầu đội khăn nhiễu vai mang nải hoa thật !


 


                Mtao Mxây đến bãi đầu làng, rồi đến sân làng.


 


Mtao Mxây: Ơ các con, ơ các con, nhà chàng Dam San đâu?


 


Tôi tớ: nhà nào nhỏ là nhà giàu. Nhà nào lớn là nhà nghèo. Nhà nào tôi trai, tớ gái cho lợn ăn bằng ching. Nhà nào các sàn sân sau phơi đầy chỉ đỏ. Sàn sân trước phơi đầy chỉ vàng, nhà nào ăm ắp đệm voi, nhà ấy là nhà nghèo đó 


 


Mtao Mxây: Chà, lũ tôi tớ cái làng này đùa cả với tù trưởng. Thây mẹ chúng mày, l. mẹ chúng mày, cái làng này.


 


                Mtao Mxây đưa mắt ngắm ngôi nhà của Dam San. Nhà dài cả một hơi chiêng, sàn sân rộng cả một hơi ngựa chạy. Tôi tớ xuống thang đi giã gạo như vãi cối, vãi chày. Đĩa khiêl đồng lấp lánh như ánh đèn chai. Cột phơi chỉ thì oằn xuống. Các sào phơi đều trĩu nặng những tà vải sọc rằn. Thịt bò trịt trâu đen nhà. Âu đồng, chậu thau không đâu còn chỗ để. Trong nhà thì xà ngang được khắc chạm, người đi đi, lại lại như trong sương mù. Các cầu thang rộng bằng lá chiếu, người nối đuôi nhau lên xuống mà khiêng một ché đuê vẫn không chật. Đầu sàn sân đẽo hình trăng khuyết, đầu cầu thang đẽo hình mỏ chim ngói. Ngắm nhà một tù trưởng nhà giàu thấy quả là vui thật !


 


                Mtao Mxây xuống voi. Chỉ chồm lên một cái hắn lên hết cầu thang. Hắn dậm chân lên sàn sân, hai lần sàn sân làm như vỗ cánh, bảy vì cột nhà chao qua rồi chao lại. Vung vẩy hai tay làm ra vẻ là người quen biết, hắn ném cái nón của hắng xuống sàn nhà, rồi đến ngồi trên chiếc ghế đánh char. Bọn trẻ con thấy hắn phát sợ, đứa khóc thét lên, đứa la líu lưỡi, cả làng inh lên tiếng khóc là tiếng khóc.


 


Tôi tớ: Ơ bà, ơ bà. Cả nhà đầy khách. Gian khách đầy người Chăm, những người cầm đầu đang ngồi xúm xít giữa nhà. Có khách người Bih đeo răng cọp. Có khách người Mông đeo răng rắn. Bắp chân họ như trau, bắng đùi họ như chuốt, mu bàn chân họ lấp lánh như những vì sao. Họ ở trần giống như quả dưa gang, như con sóc hoa, trông một người mà cứ thấy hóa hai ba người, bà ạ.


 


                H’Nhĭ bỏ váy cũ, mặc váy mới. Nàng hỏi H’Bhĭ


 


H’Nhĭ: Chị đẹp chưa em?


 


H’Bhĭ: Đẹp rồi đó chị ạ. Đẹp như thế là vừa đủ. Đen  rồi đấy chị ạ. Đen chừng ấy là vừa xem.


 


H’Nhĭ mặc một váy đen như hoa ênăm, như hoa hblê, cái váy từ trên cao ông Trời đã ban cho nàng. Nó ánh như sét, loáng như chớp, rọi lên xóm làng những tia sáng rực rỡ. Búi tóc chải mượt, nàng luôn giữ thật mượt. Búi tóc chải gọn, nàng luôn giữ thật gọn. Cả búi tóc to như độn một chiếc ching mong. Mớ đuôi gà thì đủ để xua ong, vụt mối, lớp kín cả một sàn sân, sum suê như một cây knia nặng bóng. Một trâm đúc cài ngang, một trâm chạm cài dọc giữ búi tóc không cho gió thổi tung, Khắp các xóm làng không đâu có một cô gái như nàng.


 


H’Nhĭ đi ra gian khách, trông mềm mại như một cánh blô lả ngọn, lả lướt như một cành klông lìa gốc, váy còn ở đây mà người đã ở đằng kia. Vừa đi, chân nàng vừa nhón lên ưỡn ẹo làm duyên, hai tay vung vẩy trông như con gà xù lông, như con bồ chao vỗ cánh, Khi nàng lướt lên trông như diều bay ó liệng, nước lững lời trôi cũng không bằng. Nhỡ chân hụt bước chăng? Nàng liền tần ngần dừng lại hay ngồi xuống. Tiếng nàng nghe lanh lảnh người chưa tới mà tiếng đã vẳng lại.


 


H’Nhĭ : Ơ yiêng, yiêng đến có việc gì?


 


Mtao Mxây: Tôi đến chơi thôi vợ yiêng à. Tôi đến không có việc gì cả. Thế yiêng của tôi đi đâu?


 


H’Nhĭ: Yiêng của yiêng vắng nhà, đang đi rừng, đi suối săn thú, kiếm con cá, con tôm. Ơ yiêng, xin mời yiêng hút miếng thuốc của tôi. Thuốc tôi đẽo bằng rìu, chặt bàng xagac, phát bằng đao. Thuốc lùng bùng nhét ống điếu cứ bung ra, thuốc cháy như cỏ tranh, hút vào rát lưỡi, yiêng hút tạm cho vậy.


 


Mtao Mxây: Tôi đến nhà vợ yiêng, tôi có thuốc hút. Tôi ở nhà tôi, tôi hút lá mbhiê. Tôi ở trong rừng, tôi hút lá êpang. Khách đến nhà, tôi không có thuốc chia cho khách, vợ yiêng à.


 


                H’Nhĭ trở vào nhà trong đốt một gà mái ấp, giết một gà mái đẻ, giã gạo trắng như hoa êpang, sáng như ánh mặt trời. Bắc nồi nấu cơm, chỉ ráo một bãi nước miếng, vừa dập một bà trầu cơm đã chín tới. Nàng xới cơm ra chen hoa da bích ngọc, đơm thức ăn vào bát hoa vẽ cây động đình với con cu xanh đang gù, con tu hú đang hót. Những chén bát này nhà giàu chỉ để ngắm chơi.


 


H’Nhĭ: Ơ yiêng, ơ yiêng, mời yiêng xơi cơm. Cơm tôi mùi mốc, nước tôi mùi tanh. Gà tôi gà diều tha, nấu cơm mời yiêng là một mụ đàn bà ăn mặc lôi thôi lếch thếch, xin mời yiêng ăn tạm vậy.


 


Mtao Mxây: Như thế cũng chẳng sao vợ yiêng à. Tôi đến nhà yiêng tôi mới có cơm ăn. Ở nhà tôi, một quả dưa tôi ăn ban năm, một quả chuối tôi ăn ba ngày, vợ yiêng à.


 


                Mtao Mxây ngồi vào mâm cơm. Hắn bốc mỗi miếng to bằng đầu con chồn, đút miệng mỗi miếng to bằng đầu con gấu. Hắn ăn không biết xấu hổ. Cơm thì chỉ một nhúm, rau thì chỉ một nhón, nhưng thịt gà thì mỗi lần hắn quơ luôn ba miếng. Chốc lát hắn đã thôi. Chốc lát hắn đã ngồi nghỉ.


 


                H’Nhĭ cho đi lấy rượu ché yŭ, ché jăn, những cái ché có tám tai, phải năm đòn khiêng, mười người theo đỡ, ba người đi bẻ lá, năm người cài lá. Một chàng trai cao lênh khênh đi mời dân làng đến uống rượu.Tôi tớ lấy ra ching mung, ching mai, những cái ching có tiếng đồng, tiếng bạc. Cũng lấy từ gùi quý ra những chùm lục lạc tấu lên. Tiếng nhạc làm cho ở dưới rung lên các cây xà máng đến toác ra, làm cho ở trên rung lên các cây quá giang đến gãy gục.


 


H’Nhĭ : Ơ các con, ơ các con. Ai đánh ching hãy đánh không được bỏ dùi. Ai đánh trống hãy đánh không được dừng tay ! Hãy đánh như ông chúng ta xưa từng dạy đánh.


 


                Tôi tớ đổ nước rồi cắm cần vào ché.


 


 H’Nhĭ: Ơ yiêng, ơ yiêng, mời yiêng đến uống. Rượu tôi lờ lợ ngọt, dôn dốt chua. Rượu chẳng ra rượu, mời yiêng uống tạm vậy.


 


Mtao Mxây: Như thế cũng chẳng sao vợ yiêng à. Có chua có mặn cũng vẫn là rượu. Có đen có xấu cũng vẫn là con gái tù trưởng cơ mà.


 


                Thế rồi hai người mời nhau uống. Uống mãi cho đến mềm nhũn cả người ra đến tận chiều tối.


 


Mtao Mxây: Chiều tối rồi, vợ yiêng à, tôi về thôi.


 


                Mtao Mxây để lại con dao ngắn của hắn ở bếp khách. Hắn nhảy vọt lên voi ra đi, nhưng ra đến quá cổng làng, hắn quay lại gọi


 


Mtao Mxây: Ơ vợ yiêng, ơ vợ yiêng, đưa dùm tôi con dao tôi để quên ở bếp.


 


H’Nhĭ: Ơ các con, ở các con, đem dao ra cho yiêng Mtao Mxây.


 


                                Tôi tớ đem dao ra, Mtao Mxây không chịu nhận


 


Mtao Mxây: Ơ vợ yiêng, ơ vợ yiêng. Tôi không ưng người khác đâu. Chính vợ yiêng đem gùm ra tôi mới ưng.


 


                Sai trẻ đi không xong, cho già đi không tới,  H’Nhĭ đành mang khó vào thân đi vậy.


 


  H’Nhĭ: Đây, yiêng, con dao của yiêng đây.


 


                 H’Nhĭ giơ dao lên mãi chưa tới. Đến khi vừa tới thì Mtao Mxây chộp lấy tay, lôi tuột nàng vào bàng voi.  H’Nhĭ la lên


 


H’Nhĭ: Ối em ơi, Ối Y Suh ơi, ối Y Sah ơi ! Chạy báo ngay cho anh biết, người ta đến đánh chị ngay tại nhà, vây chị ngay trong bếp, cướp chị ngay trong rẫy trong nương rồi. Cùm người ta đã tròng, chốt người ta đã đóng, trâu bò người ta đã bắt giữ, chim két chim vẹt người ta đã xiềng cả lại rồi.


 


                Y Suh, Y Sah chạy ngay đi, người cưỡi ngựa đực lưng sóc xia, người cưỡi ngựa cái lưng sóc kênh, leo núi thì ba dải núi toác ra; vượt đồi thì ba đồi tranh bật rễ tung lên. Khiêl của họ kêu lên như có ai đó cầm lắc. Nhạc ngựa của họ kêu lên như có ai đó cầm rung


 


H’Nhĭ: Cưỡi những con ngựa ấy thì đến bao giờ đến ! Cưỡi những con ngựa ấy thì đến bao giờ tới. Sao không cưỡi những con ngựa đực bất kham, chạy cũng nhanh mà đi cũng nhanh.


 


                                Y Suh, Y Sah đã đến suối.


 


Dam San: ơ các ông bạn. Có chuyệng gì mà ching leo dàn bếp, bậc quyền sang lại đến nhà con chó này? Bỗng dưng các vị lại hạ cố đến nhà tôi lần này?


 


Y Suh: này ông anh, chúng tôi không rỗi để chơi cái trò nói lối với ông anh đâu nhé.


 


Dam San: Vậy thì tôi đét các cậu vào đùi, tôi nẻ các cậu vào tay. Tôi hỏi các cậu thế chị các cậu ở làng có khỏe không?


 


Y Suh: Khỏe gì mà khỏe, chị H’Nhĭ tôi ! Cùm người ta đã tròng, chốt người ta đã đóng, bò trâu người ta đã bắt giữ, chim két, chim vẹt người ta đã xiềng lại cả rồi.


 


Dam San: Đứa nào mà to gan lớn mật, đứa nào mà dám coi mình cao hơn cả non xanh vậy? Há hắn không biết Dam San này là một tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn nhiễu vai mang nải hoa hay sao? Há hắn không nghe danh vang đến thần, tiếng lừng khắp núi, cả đến vua chúa cũng biết ta đây không ai bì kịp, không ai sánh tày ; ta là một tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn nhiễu vai mang nải hoa ; ching ta đang mua, char ta đang sắm, nô lệ gái trai ta đang trả tự do  hay sao?  Hắn là ai mà dám moi gan hùm, thử gan gấu, muốn nếm xem mật ta đắng hay nhạt vậy?


 


Y Suh: Người ta bảo hắn là Mtao Mxây, một tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn nhiễu vai mang nải hoa.


 


Dam San: ơ nghìn chim sẻ, ơ vạn chim ngói ! Ơ tất cả tôi tớ của ta! Bây nhiêu là đủ, bấy nhiêu ở lại. Người ta đi đến đánh đuổi chúng ta trong rẫy, cướp phá chúng ta trong chòi, vườn mía vườn chuối chúng ta người ta đã phá tan hoang. Vậy chúng ta hãy quay về nơi xưa chốn cũ, chúng ta hãy trở về làng chúng ta nào.


 


                Tôi tớ tức thì kẻ vứt vó trên bờ, người vứt vợt dưới nước.


 


Dam San: Hỡi các bậc cao niên. Hỡi các ông bác già  cả! Hỡi các vị có tuổi trong làng, hỡi các vị có tuổi trong nhà. Chúng ta hãy lần theo dấu vết, tìm cho ra kẻ đã giật cối, lôi chày, kẻ đã cướp vợ ta ngay trên đùi ta. Chúng ta hãy lần theo dấu ngựa, phân voi, lần theo con đường của khiêl đao nào !


(còn tiếp)


Nguồn: Sử thi chàng Dam San. Người sưu tầm & dịch tiếng Pháp: L. Sabachier, Paris, 1927/ 1933. Người dịch tiếng Việt: Đào Tử Chí – 1959-1977. Người hiệu đính, dịch thuật: Nguyễn Hữu Thấu – 1988.


linhnganiekdam.vn 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan - Nguyễn Đổng Chi 26.11.2019
Của thiên trả địa - Nguyễn Đổng Chi 21.11.2019
Đồng tiền Vạn Lịch - Nguyễn Đổng Chi 21.11.2019
Truyện cổ Grimm (100) - Anh em Grimm 31.05.2019
Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 11.01.2019
Khảo dị về truyện Tấm Cám (1) - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Nghìn lẻ một đêm (21) - Antoine Galland 12.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (20) - Antoine Galland 06.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (19) - Antoine Galland 06.10.2018
xem thêm »