Ngoài ra, mỗi chỗ để một ít các đồ lặt vặt, những hộp bột ngũ sắc, những chai "dầu lạc", một cái yên ba chân và mấy bức vải, trên vẽ những người con gái áo xống nom hệt như lối ăn mặc của chị em trong động...
Peng Lang lấy làm bỡ ngỡ quá. Mỗi vật trong nhà đó, Peng Lang đều coi như một cái bí mật hay hay... Lần ấy là lần đầu tiên Peng Lang thấy cách sinh hoạt khác hẳn với đời mình. Cô không bao giờ tưởng tượng rằng người ta lại có thể có được những thứ tốt đẹp như thế để mà dùng. Mới ngày hôm qua đây, phàm cái gì ngoài thế giới Đèo Hoa, Peng Lang đều không cần biết, mà cũng chẳng bao giờ ngờ đến. Nhưng nay, thốt nhiên, hàng trăm cái ý nghĩ mới lạ bỗng đua nhau kéo vào trí não cô...
Peng Lang mở cửa sổ nhìn ra ngoài. Trên mặt đầm, mưa bay mù mịt. Cây cối ủ rũ, chốc chốc rùng mình trước làn gió lạnh thì lại tuôn những giọt nước nhỏ rào rào. Cuộc đời bên ngoài sao mà nhọc nhằn, cực khổ, thảm đạm, ủ ê! Chẳng bù với trong nhà này, mỗi vật đều như một bài hát nhỏ ca ngợi sự an nhàn sướng thích.
Peng Lang nghĩ lẩn thẩn:
- Tại sao ở đây, bọn ta sống vất vả thế mà nơi khác, họ lại sung sướng dường kia?
Câu hỏi ấy, Peng Lang không đáp. Nó chỉ lướt qua ý nghĩ cô. Tuy nhiên, ta có thể đoán trước rằng rồi nó sẽ ăn sâu in chặt vào não chất người thiếu nữ sơn lâm kia, cũng như cỏ xấu lan đầy ruộng lúa... Peng Lang lại chợt nghĩ đến Cang Ngrào, rồi qua cảnh gió mưa nọ, cô cố tưởng tượng ra một ngày hè nắng ấm. Lúc ấy, lúa đồng vàng rực, Peng Lang còn cần gì phải thèm muốn cái số phận của ai ở những chỗ xa xôi...
Peng Lang nhặt nhạnh những rơm, giấy, quét tước cho sạch sẽ, đang làm thì cửa vào sịch mở:
- Ồ hay quá!.. Cô lại làm ơn thu vén cho thì còn gì bằng!
- A lối! Ông... sao ông vào được đây?
- Tôi mở cửa vào chứ sao nữa!
- Nhưng, chìa khóa đây kia mà!
- Đấy một, đây một chứ sao!
- Ồ...
Hoài Anh bật cười vì cái vẻ mặt ngớ ngẩn của Peng Lang.
- Xong việc rồi, tôi về đây.
- Thì cô hãy thong thả đã nào. Tôi còn muốn nhờ cô một việc này.
Hắn vừa nói vừa kéo ghế mời Peng Lang ngồi, đoạn mở buffet lấy chai rượu quýt rót ra hai cốc nhỏ bưng để lên bàn.
- Cô uống chơi với tôi cốc rượu.
Peng Lang nghi ngại:
- Mời ông... tôi không quen.
- Cô thử nếm xem, tốt lắm!
Bị nài ép mãi, Peng Lang nhắp thì thấy mùi thơm vị ngọt khác hẳn thứ rượu ngô vẫn dùng trong động.
- Tốt thật nhỉ!
- Vâng, tôi bảo tốt lắm mà lại... Những khi cô lại đây xem nom giúp, xin mời cô cứ tùy tiện mà dùng.
- Tôi không lại luôn đâu.
- Sao? Tôi định giao cho cô trông coi giúp cái nhà này, cô từ chối à?
- Tôi chỉ giúp ông đến lúc thuê được người thôi.
- Thì hãy cho đến ngày ấy.
- Thôi, tôi đi về đây, ông nhé?
- Sao Peng Lang vội thế! Bao giờ cô lại lại?
- Năm hôm một lần tôi quét dọn hộ ông. Mà lần sau lại đây, tôi sẽ dắt Cang Ngrào theo một thể cho Cang Ngrào xem...
- Ô hay! Cang Ngrào lại đây làm gì?
- Ông không muốn để Cang Ngrào đến đây à? Từ hôm tôi đưa Cang Ngrào làm quen với ông, thấy nói ông hay săn bắn, Cang Ngrào thích lắm mà!
- Tôi không ưa tiếp người lạ.
- Tôi cũng lạ chứ?
- Cô khác.
- Vậy thôi, chào ông.
- Peng Lang!...
- Cái gì?
- Tôi xin cám ơn Peng Lang đã đến đây.
- Ông cám ơn dị tôi thì phải, vì dị tôi sai tôi lại hộ ông đấy.
Nói đoạn cô mở cửa xuống đồi.
Hoài Anh nhìn theo hồi lâu, thở dài quay vào nằm lăn trên ghế mây, đánh diêm châm thuốc hút...
Tuổi trẻ, tự do vì cha mẹ đã mất cả, nhà giàu, thích săn bắn, ưa mỹ thuật, Hoài Anh sở dĩ lần mò vào tận đây chủ ý là tìm một chỗ phong cảnh đẹp, dựng một nóc nhà xinh xinh, rồi những khi nhàn rảnh vào đọc sách, vẽ tranh, nghỉ ngơi mơ mộng hoặc lần theo dấu vết của thú nội chim rừng... Chàng có ngờ đâu từ bữa gặp Peng Lang, được ngắm một cái vẻ đẹp của rừng xanh, tấm lòng chàng bỗng thắc mắc tơ vương...
Hoài Anh băn khoăn lắm. Không biết đối với người thiếu nữ sơn lâm kia, mình chỉ bỡn cợt hay đã mắc sâu vào cạm bẫy của ái tình? Ngoài tỉnh thiếu gì gái đẹp, nhưng xưa nay chàng có lưu ý đến ai bao giờ?...
Mà Peng Lang chẳng qua chỉ là một cô Mán.
Cũng như cảnh vật nơi cô sinh trưởng, Peng Lang tính tình cổ lỗ, mọi rợ quá, thực thà đến nỗi thành ngơ ngẩn. Cô có cái tâm hồn của cây sậy, chỉ một con chim sâu bay vụt qua cũng đủ làm cho rung động ngay lên. Cô lại có cái vui của con khướu, tuy nhởn nhơ cười cợt nhưng hồ ai lại gần là bay vụt đi xa... Thế thì yêu Peng Lang, Hoài Anh sẽ chẳng bị coi như một anh chàng hiếu dị nực cười?...
Khói thuốc từ từ bay bổng lên trần nhà... Tro tàn lả tả trong lòng đĩa. Càng cố nhìn rõ tâm sự mình, Hoài Anh càng thấy mờ ám cả tư tưởng...
VIII
Nào Tsà!
Ngày tết đầu năm. Cái ngày trăm công nghìn việc đều xếp xó cả. Người ta bày ra hội hè đình đám, chè rượu tưng bừng để chung vui cùng vạn vật. Cái ngày mà linh hồn trai gái thanh niên thổn thức rung động theo tiếng khèn điệu hát, như cùng hòa với khúc nhạc xuân tình đầm ấm trong thiên địa gian. Cái ngày mà sương mù khí lạnh tiêu tan đi như một giấc mộng thê lương...
Cái ngày long trọng ấy, từ sáng sớm, người ta đã kéo nhau đến bãi đất phẳng ngay trước nhà cụ tổng để dự cuộc tung "còn" năm mới.
Cảnh bãi "còn" mỗi lúc một ồn ào náo nhiệt. Vì không những dân động Đèo Hoa lấy làm một cái bổn phận thiêng liêng phải đến dự cuộc, mà ngay cả những người ở các vùng lân cận cũng chẳng quản băng rừng vượt suối tìm lại mua vui.
Các khu rừng chung quanh kế tiếp nhả ra những lớp sóng người cuồn cuộn, tràn lan... Trên nệm gấm thiên nhiên xanh dịu, áo xiêm, khăn yếm rỡ ràng san sát đủ các màu vẻ kỳ lạ.
Đàn ông con trai, người nào cũng to lớn khỏe mạnh. Đầu họ quấn những khăn vải chàm mới tinh, hoặc thêu những đường sóng ngũ sắc, hoặc đính nhưng bông hoa tròn bằng bạc. Mình mặc áo xanh dài viền ngũ sắc, chân bó kha cặt hồng. Người nào cũng thắt dao, cài trong những vỏ gỗ hị trổ hoa, vai thì đeo kèn lau buộc bằng dây chỉ sặc sỡ.
Đàn bà con gái, đứng quây thành từng bọn, mặn mà tha thướt như những khóm hoa quý trong một cảnh vườn thượng uyển. Trên những mái tóc mây bóng nhoáng, những chiếc khăn thêu quấn chểnh mảng mà hữu tình. Cũng có người để đầu trần, chỉ cài sơ mấy cánh hoa rừng, nom lại càng mỹ miều khả ái vì đã phô hết được cái màu da đằm thắm, những cái trán sáng sủa, những cặp má hây hây, những nụ cười tươi, những cặp mắt lóng lánh dưới những nét liễu cong... Cổ và cổ tay người nào cũng nặng trĩu những vòng bạc, phản ánh chiều dương, lập lòe rực rỡ. Tiếng chim sang sảng hòa với giọng nói dịu như hơi xuân, với tiếng cười giòn như pha lê, thành một thứ âm nhạc kỳ tuyệt...
Trên bãi cầu, người đến đã đông lắm. Mấy ông đàn anh lúc đó mới từ trong nhà cụ tổng kéo ra. Cụ tổng Khoan, người già tuổi và danh vọng nhất, cầm một nắm hương đi đầu. Theo sau là hai đứa đồng nam đồng nữ, mỗi đứa một cái khay gỗ trên để tám quả "còn" làm bằng mo cau cắt tròn như đồng bạc, giữa cắm mấy chiếc lông gà nhuộm phẩm ngũ sắc. Cụ tổng làm lễ khai cuộc, đọc những lời khấn trời, khấn đất, khấn núi, sông, thần, thánh. Tà ma có thể giáng phúc, chiêu họa cho người. Rồi cất cái giọng nghiêm trang đĩnh đạc, cụ hát một bài ca về tôn giáo, một bài Tụng thần ca rất cổ, truyền lại từ mấy mươi thế kỷ nay. Bao nhiêu kèn lau nhất thời họa theo... Đám đông im lặng đến nỗi con muỗi rừng bay nghe tiếng.
Hát xong, cụ tổng điểm những người dự cuộc bắt sắp thành hai hàng, nam đông, nữ tây, đoạn trao cho mỗi bên tám quả cầu xanh đỏ.
Trai gái cứ mỗi bên một cặp, lần lượt tiến ra giữa bãi đua tài. Cuộc chơi phảng phất như ta chơi quần vợt, chỉ khác cái là họ giao cầu bằng tay. Bên nữ giao trước. Bên nam phải đón cầu trả hắt lại, cứ như thế độ mười lần. Bên nào để cầu chấm đất là thua. Mà, hễ thua, tất phải trụt khăn, tháo vòng nộp phạt, chờ lúc tan cuộc mới lấy về.
Bên ngoài, khán giả hò reo khuyến khích, tiếng vang động như một cảnh chiến trường. Thấy ai đánh hay, họ gọi tận tên để khen ngợi. Ai bị hụt thì họ chê cười nhạo báng kỳ cho đỏ mặt tía tai. Những đấu thủ, vì vậy, phải hết sức trổ tài. Mà cả hai bên đều càng đánh càng dẻo, chạy nhẩy càng lanh lẹn, cuộc chơi càng hăng hái vô cùng.
Cứ hết mỗi ván thì sau tiếng hoan hô nhiệt liệt của công chúng, bao nhiêu kèn lau lại cử một khúc mừng phe đắc thắng...
Trong đám đông ai cũng vui cười ấy, Cang Ngrào thành ra một kẻ lẻ loi. Anh thẩn thơ khắp bãi cầu, chỗ nào các cô tụ họp, anh cũng lần đến tìm tòi. Hơi thấy bóng người thiếu nữ nào ở xa đi tới, trái tim Cang Ngrào cũng đập thình thình, hy vọng rằng bóng thướt tha kia tức là người mình đang mong đợi...
Ô hay! Sao Peng Lang không đến?
Peng Lang không đến thì Cang Ngrào vui với ai?
Anh nhớ rằng cũng ngày này năm ngoái, khi hai người chưa hỏi nhau, Peng Lang đã đến bãi "còn" sớm nhất, để tặng anh cái nụ cười đầu tiên của mùa xuân mới.
Sau, Cang Ngrào không thể gan được nữa, chạy lại hỏi ông Trương:
- Con không thấy Peng Lang đâu?
- Ừ nhỉ! Chẳng biết sao nó không đến, lại bận việc gì hẳn.
- Ngày hôm nay còn ai bận việc gì nữa!
- À thôi! Có dễ Hoài Anh vào mừng tuổi, dị nó bắt ở nhà dọn rượu...
- Hoài Anh?
- Ừ... Cang Ngrào đã thấy cái nhà của cậu ta ở gò Sắn chưa?
- Có, con thấy một lần.
- Ồ nỏ, sang trọng quá đi mất!
Cang Ngrào yên lặng.
Thốt nhiên, pháo nổ vang trời. Cuộc đánh cầu đã kết thúc. Trai gái đôi nào cặp ấy, kèn hát tự tình với nhau...
Em đừng thẹn,
Em đừng quá ngại ngùng!
Anh cũng như gà sống kia đi dạo khắp vùng,
Gặp gà mái trên mặt đồng, đang bới đất.
Gà sống lại ra chiều hấp tấp,
Bới chân rơm, nhặt thóc gọi vang lên!
Hễ có đôi, muôn việc đều nên,
Vật vô tri còn biết vậy, đáng khen chăng là?
Gặp nhau đây, ta lại với ta,
Ước gì! Như chim liền cánh như hoa liền cành!
Em cười như hoa xuân phô cánh thắm,
Em nhìn như sóng gợn mặt hồ thu!
Gặp em rồi lòng ngơ ngẩn, ngẩn ngơ,
Trên cành trông nhện vương tơ mà buồn!
Khúc ruột sầu như dao cắt làm đôi!
Chỉ vì anh mà em những đứng ngồi không an.
Lược biếng chải, cơm ăn chẳng thiết,
Ngẩn ngơ nhìn bóng chiếc khóc thầm...
Núi rừng xa cách... bao giờ, cho kết chặt dải đồng?
Muốn đi tìm thấy cụ Tơ hồng mà hỏi cho ra!
Cang Ngrào nghe mọi người tình tự, lòng càng đau xót. Cả tâm hồn như chìm đắm trong lớp mây mù. Anh thủng thẳng trở về, ngẫm thấy rõ những sự thiệt hại do cái nhà lộng lẫy trên đỉnh gò kia đã ép anh phải chịu. Cang Ngrào không thể đem lời nói diễn tả hết những điều mình nghĩ, nhưng anh cũng có cái cảm tưởng đau đớn rằng cái hạnh phúc đời anh đang gặp bước nguy nan. Ừ, đi lại mãi cái nhà ấy, Peng Lang biết đâu rồi sẽ chẳng có những ham muốn không hay? Biết đâu rằng sau khi được nếm mùi xa xỉ, Peng Lang sẽ chẳng đem lòng chán nản cuộc sinh hoạt thuần túy, đạm bạc chốn rừng xanh?
IX
Buổi sáng hôm ấy, Peng Lang dậy sớm để ra bãi "còn". Cô trang điểm cực kỳ diễm lệ. Từ hôm nghe Cang Ngrào bi ca trên bờ suối, Peng Lang càng thấy yêu anh một cách tha thiết. Cô định, hễ có dịp sẽ làm cho Cang Ngrào được vẻ vang, sung sướng vì sắc đẹp, vì lòng yêu của mình.
Bà Trương hỏi:
- Peng Lang đi đánh cầu đấy à?
- Phải, con đi đánh cầu. Cang Ngrào chắc đã chờ con ngoài bãi. Nếu con chậm ra, e Cang Ngrào chẳng yên lòng...
- Hấy! Mai ngày kia, lúc nào gặp Cang Ngrào không được! Chiều qua, cậu Hoài Anh có đem cho một gói chè tàu, hai cân mứt, lại làm quà riêng cho Peng Lang đôi khăn lụa thêu, vậy hôm nay...
- Con tưởng dị không bắt ép con phải bỏ cuộc vui năm mới.
- Bỏ thì không bỏ, nhưng ra chậm một tí cũng được. Hãy đem bó hoa này sang bên nhà gò, cắm vào cái lọ thủy tinh để giữa bàn nè. Trưa, chiều, cậu Hoài Anh vào, thấy ta đem hoa biếu lại, mới không chê mình là chỉ biết ăn của người.
- Con e Cang Ngrào...
- Thì mày hãy để yên cái thằng ấy đấy. Tao không thèm nghe tên nó đâu!
Peng Lang buồn rầu. Cô toan cố cãi nhưng biết nói cũng vô ích. Chi bằng cứ đem hoa sang nhà kia rồi tự đấy đi thẳng ra bãi "còn" là hơn cả.
...
Peng Lang thấy vắng người đã mừng thầm. Chẳng ngờ cô đang lúc lúi húi cắm hoa vào lọ thì Hoài Anh mở cửa lù lù tiến đến, mùi nước hoa tây ngào ngạt...
- Trời ơi, cô lại đem cho hoa đấy ư?
- Dị tôi bảo tôi đem hoa sang đây cắm cho đẹp.
- Sao Peng Lang cứ phải chối bai bải thế! Dù tự cô đem cho tôi thì đã làm sao?
- Tôi không biết nói dối! Vì, nếu không có dị tôi ép sang đây, thì tôi đã đang ở ngoài bãi "còn".
- Thế thì còn may cho tôi quá!
- May thế nào?
- May là tôi trước nhất được ngắm cái vẻ đẹp của nàng Tiên.
Peng Lang thẹn, cúi gầm mặt xuống; Hoài Anh khe khẽ nắm lấy hai tay cô...
Peng Lang toan chạy thì... toàn thân cô bỗng nhiên bị rung động vì một cái cảm giác mới lạ quá, say sưa như một thứ men nồng... Mùi nước hoa sực nức, tia mắt rất êm dịu dàng lễ phép của Hoài Anh làm cho bao sức phản kháng của cô tiêu tán hết...
Hoài Anh ép Peng Lang ngồi xuống ghế, mở rượu thơm khẩn khoản mời.
Không khí quanh chỗ hai người ngồi mỗi lúc một ngọt ngào đầm ấm. Peng Lang lúc đó đã không thể phân biệt được những cảm giác của mình nữa. Hết thảy những cái êm ái, đẹp đẽ của cuộc đời không bao giờ biết có sự cực khổ, đều như nựng nịu ve vuốt, phỉnh phờ tâm hồn cô gái tân ngây dại.
Hoài Anh ngồi xuống cạnh Peng Lang, lẳng lặng nhìn cặp môi hé mở, lộ màu răng trắng như ngà, nhìn tia mắt xa xôi, nhìn đôi nụ hoa thổn thức sau mảnh yếm thêu...
- Peng Lang nghĩ gì thế?
- Không.
- Peng Lang có đẹp lòng không?
- Có.
- Em muốn sống mãi cái đời tốt tươi này chứ?
- Cái gì? Ông nói thế nào?
- Tôi nói Peng Lang có muốn cái cảnh êm ái này cứ kéo dài mãi mãi, không bao giờ phải vất vả, không bao giờ phải dãi nắng dầm mưa như trước nữa!
- Tôi không nghe ra.
- Tôi định...
- Ông định thế nào?
- Tôi định một việc... thong thả sẽ nói em nghe.
- Nói ngay bây giờ.
- Tôi yêu Peng Lang lắm... yêu em lắm!
- Đừng nói thế, ông à!
- Tôi cứ nói thế... Tôi cứ yêu Peng Lang...
Hoài Anh muốn kéo Peng Lang vào lòng. Cô chống cự nhưng rồi cũng để Hoài Anh hôn được. Peng Lang rùng mình.
- Tôi hôn, em có thấy sung sướng không?
- Không!
- Em đừng sợ; em cứ nói thực.
- Thế nhưng...
Cặp môi Hoài Anh bỗng gắn chặt lấy miệng Peng Lang.
Vừa lúc ấy tiếng pháo nổ xa xa bỗng đánh tan sự mê lạc của Peng Lang. Cô đứng phắt dậy, trong khóe mắt thoáng qua một tia sáng lạ.
- Cái gì thế?
- Không... tôi về đây!
- Có lẽ nào!
- Thật đấy! Chào ông.
- Tôi van Peng Lang...
- Không!
Hoài Anh làm mặt lần khân, nắm chặt lấy cổ tay thiếu nữ.
- Ô hay, buông ra mà!
Nói đoạn, cô vùng chạy ra cửa.
- Peng Lang! Peng Lang!
Vô ích. Cô đã không nghe thấy gì nữa, cô đã xuống khỏi gò...
Peng Lang đi rất nhanh, vẻ mặt sượng sùng... Thốt nhiên, cô thở dài, ứa nước mắt. Câu hát của Cang Ngrào cuối thu năm ngoái tự nhiên thấy văng vẳng bên tai:
Găng Phằng ơi! Nỡ phụ lòng!
(còn tiếp)
Nguồn: Lan Khai Tuyển tập. Trần Mạnh Tiến sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học sắp xuất bản
www.trieuxuan.info |