Ông Trương giơ ô vẫy. Xe đỗ. Bụi đường lầm lên. Trong xe, người chật như nêm. Hai cha con đang bỡ ngỡ, chưa biết nên ngồi chỗ nào thì mấy chú "ét" đã mở toang cửa, nắm áo lôi bừa lên. Một tiếng còi, xe lại chạy. Hành khách lắc lư, xô chạm vào nhau như say rượu.
Trong hai giờ nữa, hai cha con sẽ để chân xuống đất thị thành.
Peng Lang ngẩn ngơ nhìn phong cảnh dọc dường. Ô hay! cái gì mà rừng cây, đồi ruộng cứ xoay tít đi như chong chóng thế? Những cột dây thép chốc chốc đánh nhoáng một cái như đập vào mặt người ta, làm cho ghê cả thịt.
Trong xe thì vừa hơi người, hơi "ét xăng" sặc sụa, ngửi không quen dễ nhức đầu lộn mửa lên được. Peng Lang, vì vậy phải ngó cổ ra ngoài, ngoái ra ngoài để tìm cái không khí trong sạch thơm tho nàng vẫn thở xưa nay. Nhưng, mỗi lần có người xuống dọc đường, xe tạm đỗ, thì bụi cát lại ném tung vào mặt, khiến cho Peng Lang ngạt cả hơi, mờ cả mắt. Ồ! sự gặp gỡ đầu tiên với văn minh!...
Ông Trương có vẻ điềm nhiên hơn, vì đã lâu ông có một lần đi xe ô tô hàng như thế rồi. Theo làn khói thuốc, ông để mặc cho những cảm giác hiện ra rồi tan đi...
Tuyên Quang!
Xe đỗ lại trước "ga ra". Mọi người cùng xuống.
Hoài Anh đã chờ sẵn đấy, đon đả mời Peng Lang lên một chiếc xe tay, còn chàng thì cùng với ông Trương ngồi chung một chiếc xe khác.
Chênh vênh trên chiếc hòm gỗ lúc lắc, nhìn anh chàng áo xanh nẹp trắng cắm đầu chạy, Peng Lang vừa buồn cười vừa khó chịu. Xưa nay nàng đi bộ mãi quen rồi. Vả, chân vẫn bền, sức vẫn khỏe, lại ngồi cho người khác kéo đi như một kẻ tàng tật, Peng Lang cho là một sự trái ngược đáng thẹn thùng.
Peng Lang sao lại thẹn? Peng Lang quả thật còn quê lắm!
Nàng há không biết đó là những vật sáng chế của văn minh?
Xe đặt xuống trước cửa một hiệu buôn lớn, hàng hóa như nêm.
Hoài Anh đưa hai người vào nhà trong, chỗ mà Peng Lang sẽ ăn ở với chàng đến mãn đời.
Peng Lang choáng váng, ngờ mình lại đến một cõi chiêm bao. Sang trọng quá, lộng lẫy quá! Nàng muốn tỉ mỉ xem rõ từng vật để thỏa tính tò mò. Nhưng Hoài Anh giục:
- Em vào đây. Chỗ này là phòng riêng của em, chỗ này là để ông nghỉ. Đằng sau lại còn có một khu vườn hoa thỉnh thoảng em ra hóng mát nữa.
- Ồ nhỉ!... Lịch sự quá!...
- Thế mà tôi còn sợ em chưa được vừa ý đấy! Lát nữa cô Lan sẽ vào đỡ em trang điểm... à, cô đã vào kia, cả con bé tôi nuôi riêng để hầu em sai vặt.
- Ồ!...
- Trang điểm chóng lên nhé. Hôm nay tuy chỉ mới là một bữa tiệc trong nhà, nhưng trước mắt các anh em, bạn hữu, tôi muốn cho Peng Lang thực đẹp.
- Cậu!...
- Em?
- Em yêu cậu...
Hoài Anh tươi cười ghé môi hôn cặp môi đào.
XVIII
Trong phòng. Cạnh đài gương, cô Lan, em họ Hoài Anh, hết sức trang điểm cho Peng Lang thực đúng mốt thị thành. Sắc đẹp và cách điệu êm ái của PengLang khiến cho chính cô cũng sinh lòng yêu mến.
Thế là, chỉ chốc lát, mái tóc mây óng ánh kia đã quấn gọn trong vành khăn nhung tía để hững hờ trên đường ngôi rẽ lệch. Cái mình mềm mại thướt tha sau làn áo lụa mỏng tanh như dệt bằng một thứ sương mù sẫm đỏ. Đôi gót bồ câu thấp thoáng dưới ống quần cẩm châu trắng nuột, để nhẹ trên đế giày mang cá sắc vàng. Cổ đeo một sợi dây chuyền đính cái khung ảnh nhỏ ti của Hoài Anh. Tay trái lồng một chiếc vòng ngọc. Với cách trang điểm giản dị mà cầu kỳ, mĩ miều kín đáo ấy, Peng Lang thật giống một nàng tiên trong mộng. Nàng soi gương ngơ ngẩn như nhìn thấy bóng ai...
Hoài Anh vào đón. Ông Trương cũng theo vào:
- Gùng nỉ lồi!... Peng Lang à!... quá lắm!...
Hoài Anh thì mừng rỡ cuống quýt. Cái mộng đẹp của chàng đã thực hiện, mà thực hiện quá hẳn sự ước mong... Vì tin chắc không lầm, chàng đã táo bạo thử một việc có thể mua cười cho thiên hạ. Thì ra, ái tình thật là chẳng lừa chàng.
Peng Lang bước ra phòng khách như một ngôi sao băng hiện giữa trời quang. Hết thảy mọi người đều giật mình, tán thưởng.
Khi chưa thấy Peng Lang, họ vẫn coi nàng bất quá là một cô Mán, tuy có ít nhiều tư sắc, nhưng vẫn ngớ ngẩn khù khờ. Thế mà, thốt nhiên hiện ra một vị tuyệt thế giai nhân!... Dù kẻ lạc quan đến đâu cũng không dám ngờ đến một sự lạ lùng như vậy. Họ xúm lại, tán tụng Hoài Anh có cặp mắt tinh đời, và thú thật với chàng những điều lầm tưởng ban đầu. Ông Trương lẳng lặng chứng kiến cuộc đắc thắng của con gái mình. Ông cảm động đến sa nước mắt. Tuy nhiên, rồi ông cũng thấy khó chịu, vì quanh mình ông ồn ào chói lọi quá. Đã đành con thảo rể hiền, nhưng cái hoàn cảnh ấy, sau này chắc ông sẽ ít tới lui.
Bữa tiệc cực kỳ sang trọng, vui vẻ. Mọi người nói cười ầm ĩ, cốt để cô dâu đỡ thẹn. Hoài Anh ngồi gần nàng chốc chốc lại ghé tai nói nhỏ:
- Vui lên em. Tôi muốn cho em sung sướng. Em cứ trò chuyện cho quen, kẻo mai khách lạ người ta cười cho đấy!
- Anh ạ...
- Cậu chứ!
- Ừ thì cậu...
- Hay em khó chịu trong mình?
- Em xin thú thật cùng cậu rằng em bối rối lắm! Chắc tại sự thay đổi quá nhanh. Ừ, cậu nghĩ mà xem, sáng ngày em còn...
- Ở trong động Đèo Hoa?
- Vâng ở quê hương em.
- Thế thì càng hay chứ sao. Này, tôi mừng em một chén...
- Cám ơn cậu.
- Mừng cả cho...
- Cái diễm phúc của hai ta.
Hoài Anh nói xong uống cạn cốc rượu đầy. Chàng rót một cốc khác đưa cho Peng Lang.
- Giờ đến lượt em.
Nàng mỉm cười đỡ lấy cũng uống một hơi hết. Lúc đó nàng đã say, khóe hạnh long lanh, má đào lộng lẫy, đẹp như bức tượng ái tình...
Một ông khách quáng mỡ, vơ trống chầu vụt lia lịa. Đào nương gióng phách cao ngâm:
"Giai nhân nan tái đắc,
"Trót yêu hoa nên dan díu với tình..."
Tiếng ồn ào hơi dịu.
- Họ hát mừng đôi ta đấy!
Peng Lang nhìn chàng, tặng một nụ cười.
- Em nghe thế nào!
- Cũng hay!...
Thực ra Peng Lang chẳng cảm giác. Điệu hát kia khác hẳn với điệu hát trong rừng. Mỗi một câu, một tiếng là gồm một thế giới tình cảm nàng chưa từng biết và chắc chẳng bao giờ hiểu được.
Rồi, cũng vì thế, Peng Lang thấy mình cô độc giữa đám người mỗi lúc một trở nên xa lạ, bí mật... Cả Hoài Anh, nàng cũng thấy cách biệt với nàng bằng một cái vực sâu thăm thẳm, không thể nào vượt qua được.
Nửa đêm khách khứa về cả, Hoài Anh đưa nàng vào tới cửa phòng, vui vẻ dặn:
- Em nghỉ cho ngon giấc nhé. Từ mai, chúng ta sẽ cùng nhau chung hưởng hạnh phúc ái ân.
Peng Lang cười, đưa má cho chàng hôn, nhưng tấm lòng đã thấy nặng trĩu mối lo buồn.
XIX
Peng Lang mệt quá thiếp đi. Nhưng chẳng bao lâu, giấc ngủ của nàng trở nên trằn trọc, bàng hoàng.
Trời chưa sáng hẳn, Peng Lang đã mở bừng hai mắt.
Trên khung cửa kính, mờ in một cái ánh vàng vàng ủ dột.
Trong phòng tranh tối tranh sáng, mỗi vật nàng nhìn đều có vẻ phản trắc, lạnh... chiếc áo vải chàm xanh, vứt trong lòng ghế mây ở xó tường, thì ra chiều ủ rũ như người tuyệt vọng.
Peng Lang bỗng choàng dậy. Chỗ này mà bảo là nơi sinh hoạt của nàng đến mãn đời ru?
Bên ngoài, tiếng động đạc đã nhiều. Tỉnh thành thức giấc. Những hàng rong rao ời ợi. Xe ngựa chạy rầm rầm, rung cả cửa kính. Tiếng búa lò rèn nện chí chát. Tiếng còi ô tô bóp inh ỏi. Tiếng thùng sắt va lồng cồng... cuộc hòa nhạc của nơi đô hội bắt đầu!
Trời ơi, trong cái cảnh náo nhiệt ấy, từ nay linh hồn nàng còn có được phút yên lặng mơ màng nào nữa!...
Peng Lang mở tung cửa sổ để lấy ánh sáng. Nàng cần cái ánh sáng chân thật, lộng lẫy chốn quê nhà. Nhưng, qua những ngọn tường lởm chởm mảnh vỏ chai, qua những mái nhà bẩn thỉu, ánh sáng ban mai hầu như bị tắc nghẹn mất rồi. Nàng cố nhìn xa, chỉ thấy sắc tường vôi mốc thếch, màu ngói cũ xám đen, tuyệt nhiên không có một mẩu xanh tươi nào của cây cỏ.
Nỗi buồn man mác, nỗi buồn của kẻ bị chung thân cấm cố bỗng tràn ngập cả linh hồn nàng...
Những vật bày trong phòng vẫn hay đều quý giá cả: giường đồng, gối thêu, màn tuyn, trướng gấm, gương đứng, nệm hoa. Nhưng, nếu đem so với cảnh trời xuân hớn hở, hoa cỏ tốt tươi, chim kêu vượn hót, suối chảy thông reo thì lại rất tầm thường...
À, Hoài Anh bảo còn có cảnh hoa viên ở sau nhà. Peng Lang vội mở cửa ra thăm xem thế nào. Chẳng ngờ là một khu đất nhỏ giam hãm trong bốn bức tường cao vót. Hòn giả sơn giữa bể cạn chỉ bằng một vùng đất nhỏ giữa vũng trâu đầm. Cỏ cây trồng trong chậu sứ, cằn cỗi vàng vọt như người nhịn đói lâu ngày. Peng Lang hoàn toàn bị thất vọng. Không! Quyết không khi nào Peng Lang sống nổi trong xó u tù ấy!... Nàng nhìn cái cổng gỗ thông ra đường, thở dài đau đớn:
- Hoài Anh!...
Đã đành nàng yêu Hoài Anh lắm, nhưng bảo nàng bỏ cảnh Sơn lâm thì nàng thực không thể sao bỏ được. Những lời êm ái dù đằm thắm đến đâu cũng chẳng bằng tiếng con vàng anh hót giữa khoảng trời yên lặng. Những sự nâng niu êm ái đến bậc nào cũng vẫn kém xa làn gió xuân êm dịu thoáng qua trên khuôn mặt vuốt ve hai gò má hồng hồng... và, miếng cao lương sao có thể thay hẳn được những giờ mơ mộng bên bờ suối trong xanh...
Lúc Peng Lang quay vào buồng thì nàng chỉ còn như một cái bóng ma, chẳng nghĩ ngợi, cảm giác gì nữa.
- Khốn nạn! Hoài Anh nói đúng quá nè! Peng Lang chỉ là một đóa hoa rừng, nếu phải đem đi nơi khác thì dù đặt trong chậu sứ, hoa rừng kia rồi cũng đến héo hắt mà thôi!...
Nghĩ thế rồi nàng trút bỏ lốt thị thành, lại khoác lên mình chiếc áo xanh cũ kỹ. Nàng ra ngoài khẽ đánh thức ông Trương:
- Phá à, dậy...
- Cái gì thế?
- Đi về thôi!
- Về đâu?
- Về Đèo Hoa!...
Tóm tắt mấy câu, nàng nói rõ ý mình để cha biết.
- Hừ, trước kia phá đã nói mãi, chỉ tại dị mày...
- Mau lên nè!
- Về là phải, về với quê hương, với nòi giống...
Hai cha con lén mở cổng sau ra đường, hỏi thăm đến sở ô tô, bỏ tiền túi lấy vé đoạn trèo lên xe ngồi, mỗi phút đợi chờ coi bằng một năm...
Hành khách đã đông. Cánh cửa xe đóng sập lại. Tiếng còi bóp, tiếng máy chuyển, rồi xe bắt đầu chạy. Peng Lang sung sướng quá tưởng chừng khóc được.
Nàng ngó cổ ra ngoài. Thoạt tiên là những phố xá chật hẹp, cửa nhà chen chúc, người đi kẻ lại lao xao. Nhưng, vụt chốc, thì này cây, này cỏ, đồng ruộng đồi xanh, trời cao rừng rậm...
Peng Lang ghé lại gần cha:
- Phá à, giờ con mới được dễ chịu!...
Đến đầu đường rẽ, hai cha con vừa bước xuống thì chiếc xe vô tình lại sình sịch chạy, cuốn theo một cơn lốc bụi đường, cuốn theo cả những cái ham muốn sai lầm của cô sơn nữ chất phác ngây thơ...
Bước chân vào lối cũ, hai cha con xúc động bồi hồi. Mới đi ngày hôm qua mà tưởng đâu xa cách rừng cây đã mấy năm trường! Nhất là Peng Lang trông thấy vật gì cũng vồ vập như người lưu lạc gặp khách đồng hương...
- Khốn khổ! Hoài Anh! Peng Lang thở dài, nhắc đến tên chàng lần cuối cùng và thầm nghĩ:
- Chàng tử tế thật. Nhưng cảnh quê hương của ta đáng yêu, đáng quý biết ngần nào!...
Trên cành sim, con sơn ca bỗng tung tiếng gọi, những tiếng gọi huyền bí của Sơn lâm...
In lại từ nguyên bản “Tiếng gọi của rừng thẳm”.
Phổ thông bán nguyệt san. Số 45. 1939.
(Hiện tại khuyết chương I, 4 trang)
Nguồn: Lan Khai Tuyển tập. Trần Mạnh Tiến sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học sắp xuất bản
www.trieuxuan.info
|