tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm:
Tiểu thuyết
06.05.2010
Lan Khai
Đỉnh non thần

Tất Liệt là một thiếu niên anh dũng, được cha yêu quý không biết chừng nào. Hắn chỉ phải cái tính hiếu sắc và từ lâu vẫn đem lòng yêu vụng nhớ thầm nàng Nhạn. Thấy Ma Vạn Thắng mỗi ngày một lảng xa Hoàng Sùng Anh, Tất Liệt biết rằng cái mơ tưởng của mình chắc cũng không thể sao thành sự thực được.


Tuy thế, Tất Liệt cũng cứ sai người về hỏi nàng Nhạn, nhân thể dò la tâm địa Vạn Thắng một lần cuối cùng. Hắn giao việc ấy cho Ké So. Chẳng ngờ lão thầy bùa vốn vẫn không ưa vợ chồng Vạn Thắng nên lão định cướp sống nàng Nhạn đem đi, khiến cho Vạn Thắng phải căm thù Tất Liệt.


Mưu của Ké So có lẽ thực hiện được nếu Bàn Tuyết Hận không tình cờ qua đấy, lăn xả vào đánh tan bọn giặc cứu được thiếu nữ đem về thành.


Mưu phản gián không xong mà lệnh của Tất Liệt không thể trái. Ké So lại phải liều thân đến cầu hôn lượt nữa.


Và lần này thì ông thầy bùa tai quái bị mất đầu.


Coi việc Ké So bị giết là một đại sỉ nhục cho mình, lại biết rõ ý bất kháng của Vạn Thắng, Tất Liệt không cần chờ lệnh cha, tức khắc đem quân vây đánh thành trì châu Đại Man.


Hắn quyết định bắt cho kỳ được Vạn Thắng để rửa hờn.


Bởi thế nên cửa hậu thành vừa phá vỡ, Tất Liệt tức khắc kéo quân ùa vào...


Hắn xông thẳng tới dinh Vạn Thắng, bủa vây chung quanh đoạn dẫn bọn cảm tử vào bên trong.


Ma Vạn Thắng đương bồi hồi nghe những tiếng náo loạn quanh mình chẳng khác tiếng sóng bể và toan sai quân ra xem tình hình làm sao thì cửa phòng đã mở toang, Tất Liệt nhảy bổ tới. Chỉ chớp mắt Vạn Thắng bị trói cứng như khúc giò. Bọn Cờ Vàng, vâng lệnh Tất Liệt, sục sạo khắp trong dinh bắt được cả Yến Xuân giải tới.


- Con Nhạn đâu?


- Bẩm công tử, chúng con không thấy cô ta đâu hết!


Hoàng Tất Liệt lại hỏi Vạn Thắng:


- Con gái anh đâu?


Vạn Thắng cười gằn:


- Con gái ta ấy à? Mày có giỏi thì tìm lấy!


Tất Liệt nghiến răng kèn kẹt, đoạn hắn gọi quân để phái đi lùng bắt thiếu nữ. Cùng lúc ấy, về phía cửa tiền bỗng thấy tiếng sát phạt dội lên và tiếng kèn của bọn Cờ Vàng thổi rất gấp.


Tất Liệt lo lắng đứng phắt dậy.


Một tên giặc chạy vào:


- Bẩm công tử, có một toán kỵ binh ở đâu xông vào giữa quân ta đánh dữ quá bằng cửa tiền. Quân ta bị chẹt vào giữa đoàn kỵ binh ấy và quân trong thành đã bắt đầu tan vỡ hết cả...


Tất Liệt biến sắc, ngờ là tiên phong Cờ Đen tới giúp Ma Vạn Thắng, lên ngựa tháo lối sau chạy trốn trước khi Cờ Đen vào được thành.


Nhưng toán kỵ binh kia có phải là tiên phong quân Cờ Đen chăng?


Không. Đó chỉ là quân của Bàn Tuyết Hận.


Nàng Nhạn đứng trên địch lâu, đương hoảng hốt về cha thì tiếng reo vỡ lở của đoàn quân kỵ bỗng khiến nàng ngẩng đầu nhìn ra phía trước.


Một vẻ mừng lóe sáng trên gương mặt kinh hoàng.


Quân giữ thành sắp vỡ cũng vui mừng hăng hái đánh bừa ra. Cờ Vàng bị chẹt vào giữa, cố cầm cự một thôi nữa nhưng sau cùng chết hại nhiều quá đành phải tan chạy vỡ lở, Tuyết Hận không đuổi, thúc quân vào cứu bên trong. Chàng gặp ngay nàng Nhạn.


- Tráng sĩ mau mau vào tư thất cứu cha tôi.


Tuyết Hận quất ngựa đi liền. Trong khi bối rối, nàng Nhạn kêu lên thế nhưng nàng lại lo sợ: Ma Vạn Thắng sa vào tay Tuyết Hận thì cũng chẳng may gì hơn là bị Cờ Vàng bắt đi.


Nàng vội cùng mươi tên quân chạy theo Tuyết Hận.


Tới nơi, hai người chỉ còn thấy một tòa nhà trống rỗng!


Bọn gia nhân vừa khóc mếu vừa thuật lại việc xảy ra.


Tuyết Hận nhìn thiếu nữ. Nhạn tái mặt, ngồi ngây ra ở ghế.


Chàng không khỏi phàn nàn:


- Tức thật! Chỉ chậm có vài bước chân!


Câu nói ấy làm cho Nhạn như người đương mê sực tỉnh. Nàng đau đớn nhìn Tuyết Hận và hỏi chàng bằng một giọng bùi ngùi:


- Chàng tiếc không... gặp cha tôi và dì ghẻ tôi hay sao?


Tuyết Hận giật mình nhưng vội hỏi lại:


- Phu nhân không phải là thân mẫu nàng?


- Thưa không. Nhưng sao chàng lại hỏi thế?


Tuyết Hận đỏ mặt cúi đầu. Bỗng, chợt nhớ ra điều gì, chàng hấp tấp nói:


- Giặc đi hẳn chưa xa, tôi phải đuổi theo cướp lại phụ thân và kế mẫu nàng mới được.


Chàng nói xong vội quay trở ra.


Nhạn chạy theo, nắm lấy vạt áo chàng, mắt lâm râm ướt:


- Nếu chàng cứu được, xin chàng hãy cho em được thấy mặt cha già đã nhé?


Câu nói làm cho Tuyết Hận xúc cảm mạnh. Chàng ái ngại nhìn thiếu nữ.


- Nàng cứ yên tâm, đừng lo!...


CHƯƠNG VII


Tuyết Hận đem quân đi rồi, Bàn Văn Tam ngồi nghĩ vơ vẩn mãi, không sao hiểu Tam tự nhiên ngờ vực và lo lắng. Thái độ và những câu Tuyết Hận đã nói khiến ông già đoán thấy một ẩn tình gì mà ông cho có thể làm hỏng việc lớn được. Ông già nóng nảy đứng phắt lên gọi Tựu Nghĩa:


- Nhà ngươi mau điểm cho ta một trăm quân kỵ binh nữa!


Tựu Nghĩa ngạc nhiên nhưng không dám hỏi.


Độ một giờ sau, toán kỵ binh thứ hai đã trực sẵn ở trước cửa nhà ông già Bàn Văn Tam nai nịt gọn gẽ, đeo gươm và cầm một khẩu súng thập tam bước ra.


Đã lâu lắm ông già mới giở món khí giới. Tuổi ông đã nhiều, sức ông đã nhược. Nhưng cơ hội trời đem lại cho ông trả thù xưa này, ông không thể bỏ lỡ được.


Ông kiểm điểm quân sĩ một lượt, dặn Tựu Nghĩa ở nhà coi sóc mọi việc đoạn phốc lên yên dẫn quân đi.


Ông già theo một lối với Tuyết Hận. Ông rẽ lên hướng Bắc rồi lần vào rừng...


Theo ý ông đoán phỏng rất đúng thì khi Tuyết Hận tới nơi, quân Cờ Vàng hẳn đương phá thành. Ông định sẽ đánh thẳng vào sau lưng giặc Cờ Vàng ở phía cổng hậu thành cùng một lúc Tuyết Hận đánh ở lối cổng tiền. Giặc Khách bị đánh hai mặt thể nào cũng thua. Ông sẽ cùng Tuyết Hận vào thành và ngay khi ấy, ông sẽ hạ thủ Ma Vạn Thắng.


- Công việc phục thù, ta không thể giao phó cho một mình Tuyết Hận được.


Câu nói ấy không phải đã tỏ ra rằng Tam ngờ Tuyết Hận nhu nhược. Ông chỉ ngần ngại vì thấy Tuyết Hận đã thốt ra những câu lạ lùng khó hiểu.


Tuy chất phác, ông già cũng đoán có sự gì khác thường. Ông đánh hơi thấy một người đàn bà trong việc rắc rối nọ.


Ông đã từng trải sự đời, ông lại đã qua một thời trai trẻ nên ông hiểu rõ ẩn tình của Tuyết Hận.


“Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoán”. Câu nói ấy muôn nghìn thủa vẫn là một câu nói đạt tình đạt lý! Cháu ta chắc hẳn đã vô ý để cho sợi tơ đào vướng cẳng nên mới lúng túng chẳng xong bề nào chứ gì?


Ông biết chắc rằng như thế thì trong việc phục thù báo oán này Tuyết Hận thể nào cũng do dự. Và, biết đâu đấy, mấy giọt nước mắt long lanh trong đôi mắt đẹp biết đâu sẽ chẳng làm cho Tuyết Hận bỏ qua cơ hội, mang lấy cái hận chung thân!


Thế thì bổn phận của ông, cái bổn phận chú cũng như cha, là phải cứu vớt cho cháu ông khỏi bước đường lầm lạc.


Bàn Văn Tam càng nghĩ càng thấy trái tim già sôi nổi, hăng hái. Vả lại, thanh gươm yên ngựa, cái cảnh giang hồ mạo hiểm, bỏ quên bao nhiêu năm hiện giờ đối với ông vẫn còn nhiều thú vị say sưa...


Trượng phu thiên lý chí mã cách


Thái sơn nhất trịnh khinh hồng mao


Tiện từ khê khôn tòng chinh chiến


Tây phong minh tiên xuất Vi Kiều([1])


Cao hứng, Bàn Văn Tam cất tiếng hát vang một bài tráng sĩ hành làm cho ba quân thêm phấn khởi.


Cảnh vật chung quanh thêm có một vẻ buồn hùng tráng... Trong gió hanh hao hiu hắt thổi những đám lau già xào xạc. Núi rừng chất ngất, thản nhiên chứng kiến những sôi nổi trong lòng người.


Bàn Văn Tam dẫn quân đi gấp. Sáng sớm ngày hôm thứ ba, tướng sĩ đã bắt đầu nghe tiếng súng văng vẳng đằng xa.


Những con ngựa chiến dỏng tai phổng mũi rồi hung hăng bon nước kiệu!


Đoàn chiến sĩ tuốt gươm, cảm thấy máu đào sôi trong huyết quản làm cho mắt ai nấy sáng lên, vẻ mặt cương quyết ra, chân tay ngứa ngáy...


Bàn Văn Tam vòng theo con đường hẻm xuống phương Nam thêm chừng bảy dặm đường nữa thì ra hiệu cho ai nấy xuống ngựa để nghỉ ngơi và ăn uống lấy sức đã.


Tam truyền đem ngựa buộc khuất vào rừng; bỏ con đường đi, thầy trò lần vào bụi ngồi ăn. Tiếng súng nghe rõ mồn một, áng chừng còn độ ba dặm nữa thì tới nơi chinh chiến.


Trời lúc ấy đã quá trưa, ánh nắng đã ngả. Đoàn kỵ binh ăn uống no nê, nghỉ ngơi đã lại sức. Họ nhìn ông già bằng những cặp mắt sáng ngùn ngụt, chỉ chờ một hiệu lệnh là lên yên.


Bỗng, một tiếng nổ vang, trội lên những tiếng sát phạt làm cho ai nấy giật mình ngơ ngác, Bàn Văn Tam đứng phắt dậy, thoăn thoắt leo lên một cây móc lớn mọc chót vót trên đỉnh ngọn gò gần đấy...


Ông già quắc mắt nhìn về phía Nam đỏ dịu. Đoàn dũng sĩ nghển cổ chờ...


Trên cao, ông già vẫn lặng lẽ nhìn một cách chăm chú đoạn ông huýt lên một hồi còi dài.


Quân sĩ chạy ùa lại đàn ngựa, ra hiệu cho những con vật tinh khôn nằm rạp cả xuống, im như chết.


Cùng lúc ấy, chiến sĩ vẳng nghe một tiếng huỳnh huỵch mỗi lúc một gần làm cho mặt đất chuyển động...


Bàn Văn Tam tụt xuống khỏi cây móc khẽ bảo mọi người:


- Giặc sắp trút qua đây. Chúng hình như thua trận. Các ngươi cứ nằm im chờ ta.


Nói đoạn, ông già lẩn vào bụi rậm mất.


Tiếng ngựa phi đông gần mãi lại rồi vụt qua chỗ mọi người nấp như cơn lốc.


Ông già Tam đã quay về.


- Đứng cả dậy!


Tiếng hô chưa dứt, người ngựa đã đứng lên như mọc.


- Toán quân của Hoàng Tất Liệt vừa qua đây. Chúng nó đã bắt được Ma Vạn Thắng và cả con đàn bà khốn nạn. Ta không cần phải chờ tới châu Đại Man nữa hãy theo bọn giặc mà cướp lấy kẻ thù.


Dứt lời, Bàn Văn Tam nhảy lên ngựa.


Đoàn chiến sĩ cũng làm theo đoạn kéo ra đường lộn trở lên hướng Bắc.


Hoàng Tất Liệt kéo quân đi một thôi dài.


Mãi khi mặt trời khuất núi, bọn Cờ Vàng mới cùng nhau dừng lại ở một cái thung lũng hiểm trở mà trong đám giặc, có tên đã biết rõ địa thế. Theo lời tên ấy, Hoàng Tất Liệt đóng quân trong lòng thung, yên chí dù có ai theo cũng không thể biết đâu mà lần được.


Nơi đó là một chân đất phẳng độ hai mẫu ruộng; chung quanh toàn núi đá vây bọc cao vút như thành, lối vào chỉ có một con đường chìm dưới lau sậy. Thực là chỗ hiểm yếu, một người có thể ngăn cản được cả một toán quân không lọt vào nổi.


Quân giặc chọn một cái hang đá nhốt hai vợ chồng Ma Vạn Thắng vào cẩn thận rồi mới hạ trại và bắt đầu thổi cơm ăn...


Anh nào anh ấy xem ý chủ tướng khoan khoái vì thắng trận (tuy nàng Nhạn chưa bị bắt) cũng tỏ vẻ hân hoan. Lại nhân chắc bên địch không dám theo mà dù có theo cũng không biết lối nào tìm nên chắc dạ ăn uống no say hỉ hả.


Cơm rượu xong đâu đấy, chúng liền ngả bàn đèn như sao sa. Rồi, quân hút, tướng hút, vừa hút vừa bàn tán xì xào về trận đánh vừa qua... Anh nào cũng hung hăng khoe tài, khoe giỏi. Cứ nghe chúng thì trên đời không còn toán quân nào khả dĩ đương đầu với chúng được.


Trong lúc ấy, chúng tuyệt nhiên không ngờ tới cái chết đang xồng xộc tiến lại phía sau lưng...


Bàn Văn Tam chờ giặc đi khỏi, lập tức theo sau. Lúc mặt trời vừa lặn thì tuyệt nhiên không thấy bóng tụi Cờ Vàng đâu nữa.


Ông già tìm quanh ngó quẩn một lát đoạn khẽ mỉm cười và lẩm bẩm:


- Phen này thì chúng bay thực bằng chuột sa vào cạm!


Ông đem một đoàn quân chia mười tên mang ngựa vào khu rừng gần đấy buộc. Hai mươi tên phục ngay lối vào thung lũng, chờ hễ giặc có đứa nào thoát ra thì bắn. Sau cùng ông thân dẫn bảy mươi tên trèo lên núi, bao quanh để nã súng và lăn đá xuống thung.


Đêm hôm ấy sau khi mặt trời lặn bỗng có cơn mưa. Mây đen tỏa mù mịt; xa xa thỉnh thoảng lòe một tia chớp nhoáng; sấm chuyển ù ù...


Đoàn dũng sĩ tiến rất chật vật, người nọ phải nắm lấy vạt áo người kia, đi rất thong thả mới khỏi thất lạc nhau và rơi xuống vực.


Họ nhờ có chớp mò mẫm đến đầu canh hai mới lên tới đỉnh núi. Trong khi ấy vì lá cây chuyển động và sấm nổi ù ù nên bọn Cờ Vàng không nghe thấy gì hết...


Bàn Văn Tam cùng bọn dũng sĩ nhìn xuống thấy ánh đèn ở các trại sáng rực liền bày thành thế và lắp đạn.


- Bắn!


Loạt súng thứ nhất nổ.


Trong trại giặc chớp hiện ra cái cảnh hoảng loạn tung tành.


“Roạt”


Súng nổ lần thứ hai.


Tiếng lao xao, hò hét của bọn Cờ Vàng dịu hẳn.


Và, sau chập súng thứ ba, bên dưới chỉ còn lại những tiếng kêu đau đớn và những tiếng rền rĩ của những người hấp hối.


Như một đàn vượn, toán quân Bàn Văn Tam bíu những sợi dây leo chuyển xuống lòng thung.


Một hồi còi nổi lên.


Hai mươi tên đứng chiếm ở cửa thung cũng ùa vào. Họ không dùng súng nữa, dùng toàn mã tấu. Nhưng, quân giặc lúc ấy ngã gần hết nên họ không phải đánh chác khó nhọc gì cả...


Bàn Văn Tam truyền lệnh đập chết những kẻ bị thương, khuân chúng ra ngoài để lấy chỗ đóng tạm đêm ấy và sai đánh đuốc để tìm vợ chồng Ma Vạn Thắng.


Nhờ một tên Cờ Vàng sống sót chỉ đường nên Bàn Văn Tam thấy ngay chỗ giặc để kẻ thù. Biết chúng không thể chạy thoát vào đâu được nên ông già để yên chờ sáng sớm hãy mang đi.


Trong khi ấy thì quân sĩ dọn dẹp các trại đã tạm xong. Hơn hai trăm thây giặc chất thành một đống thịt khổng lồ. Dưới ánh đuốc lập lòe, cảnh tượng thực là khủng khiếp.


Bàn Văn Tam cho gọi toán quân giữ ngựa đến truyền nấu cơm ăn.


Trận đánh dễ như trò đùa, khiến cho ai nấy vui vẻ cùng nhau ăn uống, chuyện vãn mãi đến tờ mờ sáng.


Bàn Văn Tam sai dẫn vợ chồng Ma Vạn Thắng vào.


Suốt đêm, những nỗi lo sợ kế đến nghe tiếng sát phạt ồn ào khiến cho vợ chồng Vạn Thắng không thể sao nhắm mắt được. Hắn đương lo sẽ chết về tay giặc Khách thì tiếng súng nổ, người kêu làm cho hắn đổi ra mừng rỡ, cuống quýt. Hắn biết quân Cờ Vàng bị đánh úp và hy vọng sẽ được thoát thân.


Tiếng nhộn nhịp dần dần im rồi tắt hẳn, làm cho hắn lại phân vân lo ngại. Cánh quân theo bị giặc phá chăng? Hay giặc bị giết cả. Nếu thế người ta phải tìm vợ chồng hắn chứ? Hay có tìm mà không thấy, vợ chồng hắn sẽ bị chôn sống trong hang đá này chăng?


Bấy nhiêu câu hỏi cứ quay cuồng trong trí nghĩ của Vạn Thắng.


Hắn nóng lòng sốt ruột, coi mỗi phút qua đi dài như cả một thế kỷ.


Trong khi ấy, thời khắc cứ kế tiếp trôi lạnh lùng đều đặn...


Vạn Thắng và Yến Xuân ôm đầu nghĩ ngợi...


Mấy tiếng chim kêu vui vẻ nhắc cho hai người một cách mỉa mai rằng trời đã sáng.


Vạn Thắng thở dài:


- Sáng rồi! Nào xem số phận ra sao nào!


Bỗng, như để đáp lại sự mong mỏi của Vạn Thắng tiếng quân sĩ hò reo vần tảng đá sang một bên. Ánh sáng ùa vào rồi bốn tên dũng sĩ áo chàm theo ánh sáng vào hang khiêng vợ chồng Vạn Thắng.


Khi bốn tên đã đặt vợ chồng Vạn Thắng xuống trước tấm da gấu trải trên cỏ, trong một trại lợp tranh, Vạn Thắng và Yến Xuân cùng vội ngẩng lên xem kẻ thù mình lúc ấy là ai.


- Bàn Văn Tam!...


Cả hai người cùng kêu rú lên một lượt, sắc mặt nhợt hẳn đi, mắt giương trừng trừng không động. Thấy gươm kề cổ, vợ chồng Vạn Thắng vị tất đã sợ như thế. Bởi chúng cùng yên chí là Tam đã chết rồi. Chúng có cảm tưởng như nhìn thấy một bóng ma hiện bên mồ vắng.


Trước sự khủng khiếp của Vạn Thắng và Yến Xuân, Bàn Văn Tam chỉ tủm tỉm cười.


Ông già chờ kẻ thù qua phút kinh nghi rồi mới thủng thẳng nói:


- Thế nào gian phu dâm phụ đã nhận biết ta là ai chưa?


Vạn Thắng vẫn nhìn Tam trừng trừng trong khi Yến Xuân khẽ cúi đầu nhìn xuống.


- Bay chắc ngạc nhiên lắm vì bay không ngờ ta còn sống và lại gặp bay. Nhưng, lưới trời lồng lộng, kẻ gian ác trốn đi đằng nào cho thoát khỏi. Thế gian to rộng thực mà người ta vẫn gặp nhau như thường!... Vạn Thắng kia, mày xuất thân là một thằng đồ tể, nhờ có anh tao cất nhắc mày mới nên người, thế mà sau này nỡ lấy ơn làm oán, ham chút hư danh dám đương đêm lẻn vào chặt đầu chủ tướng. Mày tưởng là đắc sách lắm nên mới dám vênh cái mặt chó lợn lên nhìn hai vầng nhựt nguyệt, lại toan những việc tranh bá đồ vương. Nhưng, ông trời nào lại dung mày! Còn con đàn bà voi giày kia nữa! Anh tao đối với mày có điều chi tệ bạc mà mày nỡ phụ tình bội nghĩa, giết chồng, giết con để theo thằng đầy tớ bất nghĩa của họ Bàn! Mày làm nhơ nhớp cả thanh danh cha đẻ, cái thanh danh của của Lương Văn Nhị, một bậc thảo dã anh hùng! Mày lại nhẫn tâm dứt bỏ cháu tao trong đống lửa, chẳng kể gì đến mẫu tử tình thâm. Mày thử xem, đến ngay giống sài lang hổ báo cũng không nỡ ăn thịt con nữa là giống người. Mày tự vấn lương tâm mày xem có bằng súc vật không? Cũng may anh tao ở hiền gặp lành nên không đến nỗi tuyệt tự...


Yến Xuân rùng mình, ngẩng đầu lên nhìn em chồng cũ.


- Cháu tao đã được người cứu thoát và đến nay đã thành một bậc thiếu niên trí dũng như cha nó. Chính nó đã cầm quân đánh vào sau lưng toán quân của Hoàng Tất Liệt giải cứu cho thành trì Đại Man...


Vạn Thắng và Yến Xuân cùng kêu:


-          A!... Chàng trẻ tuổi đã cứu nàng Nhạn!


(còn tiếp)


Nguồn: Đỉnh non thần. Tiểu thuyết, rút từ Lan Khai tuyển tập, (hai tập, 1700 trang khổ 16 x 24 cm). Trần Mạnh Tiến sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học sắp phát hành.


 www.trieuxuan.info







([1])... Chí làm trai dặm nghìn da ngựa


 Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao


 Giã nhà đeo bức chiến bào


 Thét roi cầu Vị ào ào gió thu (Chinh phụ ngâm - Đoàn Thị Điểm); TMT chú thích.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cõi mê - Triệu Xuân 25.03.2020
Giấy trắng - Triệu Xuân 25.03.2020
Anh em nhà Karamazov - FYODOR Mikhailovich Dostoyevsky 16.03.2020
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 15.03.2020
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 15.03.2020
Đêm Sài Gòn không ngủ - Trầm Hương 10.03.2020
Trong cơn lốc xoáy - Trầm Hương 10.03.2020
Ông cố vấn - Hữu Mai 26.02.2020
Đẻ sách - Đỗ Quyên 15.02.2020
Hòn đất - Anh Đức 13.02.2020
xem thêm »