Tản văn
25.11.2013
Từ Quốc Hoài
Những chiếc lá thiêng liêng (1)

MÙA THU


 


Mặt trời gửi cho anh cái nắng cổ kính se lạnh


 


đất gửi cho anh sự lộng lẫy


của chiếc lá vàng ngày trở về cát bụi


 


còn em


là cái nhìn đượm buồn


anh hãy còn giữ lại từ mùa thu trước.


    


SỰ NHẪN NẠI


                         Gửi bạn


 


Chúng ta


bỗng trở thành loài gặm nhấm


tiêu xái những giấc mơ


 


nhẫn nại gặm nhấm


 


cho tới khi chỉ còn lại nỗi cay đắng.


 


KHÔNG ĐỀ


 


Chúng ta cười


hay chỉ là… vẽ lại nụ cười


trên mặt


 


cho những Ngày Hội Hóa Trang?


 


BÁO ĐỘNG ĐỎ


 


Nhà Trời thủng lỗ chỗ


anh còn ngồi hóng mát đến bao giờ?



 


CUỘC THOÁI VỊ


                                 


Hoàng hôn ngún lửa


nắng thu mình cuối trời


 


ngày đang thu dọn


bỏ lại


tháp chuông chọc trời nơi trung tâm thành phố


bỏ lại những con phố


hàng cây…


 


anh gửi chiếc bóng làm cuộc tiễn biệt


 


ngày đã đạt tới tột đỉnh quyền lực


với 24 tiếng đồng hồ


một thế giới khổng lồ


                                      được khai sáng


 


thanh thản từ bỏ ngai vàng


 


cùng với đàn chim di trú


ngày thoái vị.


 


 


 



 


 


 


NGÀY MỚI


 


 


Trong sương sớm


mặt trời khoác lễ phục ngày mới


 


anh ngồi


bất lực nhìn mặt trời mỗi lúc một lên cao


 


ngày mới


xem ra chẳng giúp gì cho anh cả


ngoài việc nhắc anh


nhớ tới


những món nợ cũ


 


những món nợ tồn đọng


đâu như từ mấy kiếp luân hồi.


 


 


 CÒN LẠI


 


Nước thì về biển


lửa về trời…


 


còn lại tôi với cái bóng


 


còn lại kho ký ức lưu giữ bao bí mật


đôi khi


chúng phát sáng


rọi thăm thẳm lòng mình


 


như những ngôi sao


ngủ vùi trong bóng đêm


 


chợt mở mắt.


 


 


LẠ THAY CON TIM


 


Một ngày không vui không buồn


tôi đọc thơ em


nghe con tim ngột ngạt sau trang giấy


 


mùa xuân dường đã khuất xa rồi !


 


dòng sông vẫn không ngừng chảy


cuốn theo bầu trời đầy cỏ hoa


cả khi dòng nước đã lặn vào cát


sông vẫn không ngừng trôi


 


ngày tháng đã đổi thay gương mặt


trong lao xao cây lá hai bờ


lạ thay… cuộc hành trình của con tim


vẫn ẩn hiện đâu đó.


 


 


 


NGÀY BÌNH THƯỜNG


 


Ngày bình thường


mà sao da thịt cứ gai gai sởn da gà


 


có thể anh đã thay đổi cách yêu


 


anh đã ở cái tuổi


chẳng cần ai dạy bảo


 


ý nghĩ va đập vào gió va đập vào nắng


va đập vào người


chẳng biết va đập vào đâu cho phải


gió và nắng từ chối tranh luận


người cũng từ chối


 


giấc mơ nứt nẻ trên đất đaio khô kiệt


anh xót xa


nhặt màu cỏ cháy


bàn tay chợt như không trọng lượng


biết cầm nắm gì?


biết cân đếm gì?


 


NHỮNG CHIẾC LÁ THIÊNG LIÊNG


 


Những con sóng mùa thu nhởn nhơ


trên mặt hồ


chẳng đi đâu mà vội


loanh quanh ao hồ


 


hoa cúc đơm vàng ròng


những cánh nắng


bầu trời sáng  trong


người nhìn rõ mặt người


 


nhìn thật lâu tìm nụ cười


 


mùa thu ấy đã đi qua thật rồi!


nhưng những chiếc lá còn luân hồi


để đánh thức trí nhớ


chẳng ai có lỗi


khi mọi người cùng đánh mất trí nhớ


 


một chiếc lá làm con thuyền


nhẹ bơi qua mùa thu


một con thuyền chở nắng


lung linh sáng.


 


Nguồn: Những chiếc lá thiêng liêng. Thơ Từ Quốc Hoài. NXB Hội Nhà văn, 2013.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info

trieuxuan.info