Nhà văn Triệu Xuân: Năm 2008, khi đưa bản thảo tập thơ Hòa mạng cho tôi biên tập để xuất bản tại NXB Văn học, nhà văn Hoài Anh cho biết: Hòa mạng là tập 3 trong Tuyển tập Thơ Hoài Anh. Ông đã tự tuyển chọn thơ của mình, phần còn lại dự định sẽ xuất bản thành hai tập 1 và 2, mỗi tập 250 trang.
Trước khi qua đời năm 2011, nhà văn Hoài Anh đã giao toàn bộ Di cảo của mình cho Nguyễn Tý. Nay, sau 6 năm kể từ khi nhà văn Hoài Anh từ trần, Tuyển tập Thơ Hoài Anh được NXB Hội Nhà văn cấp Giấy phép, Nguyễn Tý biên soạn, con trai tác giả đầu tư in ấn. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Mưa nắng
Cùng đi dưới bóng cây tơ
Đang vui hai đứa bất ngờ giận nhau
Đùng đùng nổi trận mưa mau
Đất trời trắng lóa một màu thủy tinh
Hiên che nghiêng mái gia đình
Tình người vây ấm quanh tình hai ta
Nhìn em áo ướt mưa sa
Mặt nhòa trong nước, giận nhòa trong thương
Mưa tan tươi tỉnh vầng dương
Giận tan theo mỗi bước đường vui đông
Nắng hết mình trải mênh mông
Áo vừa khô đã phập phồng gió đưa
Mưa cho nắng đẹp tình cờ
Giận nhau để thấy vô bờ tình yêu
Thành phố ơi! Cám ơn nhiều
Cho tôi hiểu suốt hai chiều tâm tư.
Cánh cửa
Cánh cửa mở ra
Cánh cửa khép lại
Cái kẹt nửa chừng
Là tình thơ dại
Cánh cửa khóa được
Cả trong lẫn ngoài
Mặt trong quá khứ
Mặt ngoài tương lai
Riêng còn hiện tại
Chìa khóa giấu chờ
Chỉ cánh cửa biết
Nhưng còn đứng trơ.
Gửi người yêu là cô giáo
Nghe tin em đã là cô giáo
Lúc đầu anh thấy quá ngại ngùng
Dáng em bỗng trở thành đứng đắn
Ra vẻ nhà mô phạm, ghét không?
Ừ thì em cứ là cô giáo
Nhưng anh đâu phải chú học trò
Em khuyên nhủ hệt như trên lớp
Anh đừng nên quá chén say sưa
Sau biết chuyện em vào lớp học
Áo trắng dài thương quá đi thôi
Học trò trêu bôi lem vết mực
Em khoan dung không giận, chỉ cười...
Với học trò em làm mẫu mực
Để chúng soi vào như tấm gương
Làn bụi phấn bướm bay đầy nắng
Tim xôn xao hồi hộp trống trường
Ngày mưa bão lo em tóc ướt
Trời hanh khô lo giọng em khan
Đang hò hẹn, nhớ giờ đến lớp
Em bỏ đi, anh đứng ngỡ ngàng
Tối không chịu đi xem chiếu bóng
Chấm bài, bút mực đỏ săm soi
Khéo nhầm chấm cả thư anh viết
Chính tả mình sai thật mắc cười!
Có người yêu dịu dàng cô giáo
Ai chẳng thành ngoan như học sinh
Giọng em nói ngọt ngào - tiếng hát
Trang văn thơ em giảng - thư tình.
Phát hiện
Châu thổ Cửu Long cánh cò bát ngát
Áo bà ba em mặc dễ thương sao
Như bước vào khu vườn cây rợp mát
Giọng em ngon như trái bưởi đào
Anh là dòng sông, từ nguồn phía Bắc
Gặp mỡ màu trên mảnh đất phương Nam
Nắng gió trên làn da em đậm đặc
Sức sống nguyên sơ rừng đước rừng tràm
Em trẻ thơ nét xanh mờ Bảy Núi
Khúc lượn Hậu Giang cong uốn lưng mềm
Sống dịu dàng và yêu dữ dội
Như đất trời - mưa nắng - ngày đêm
Anh như cây bị bứng trồng đất lạ
Bén rễ dần trong khí hậu phương em.
Sàn
Em ơi chớ mượn
Lòng anh diễn trường
Khi vui múa nhảy
E sàn sập toang
Khi lau son phấn
Trơ mặt sàn hoang
Đêm nằm nghe mục
Nắng đèn chang chang
Cửa ngoài anh dán:
Nơi này đại tu
Lên rừng hỏi gỗ
Cây im không thưa
Xuống ngàn hỏi nứa
Lũ nuốt bè mưa
Không thay mặt mới
Sàn thành xa xưa.
Cầu thang
Cầu thang nhà em
Lên rất khó, xuống rất dễ
Nhưng với anh
Lên rất dễ, xuống rất khó
Lên: Lồng ngực lao về phía trước
Xuống: Trái tim rớt lại đằng sau.
Người thuyết minh tham quan lăng tẩm Huế
Ở nơi mà tham vọng dâng tột đỉnh điên cuồng
Khi cái chết muốn ngự trị dài cõi sống
Rồng năm móng bấu vào cơn ác mộng
Tượng vua mạ vàng ghì hốt ngọc quyền uy
Võ văn trơ thân tượng đá lầm lì
Gợi nỗi nhục mất nước và nô lệ
Vọng niềm oan bao la như trời bể
Xương máu chất chồng xây dãy dọc tòa ngang
Tất cả sẽ chỉ là quá khứ bẽ bàng
Nếu không có tiếng em làm sống dậy
Những cánh phượng tưởng dập dờn cựa quậy
Dưới nét dao nghệ nhân chạm trổ tinh vi
Những đóa sen men sứ ghép diệu kỳ
Dường hé nở giữa khói sương cổ tích
Nơi đây bỗng không còn thâm u trầm tịch
Khi trắng áo dài tha thướt nón bài thơ
Tiếng Huế dịu dàng đánh thức giấc mơ
Con nghê đồng đã trăm năm ngủ thiếp
Em gọi tỉnh cả con hươu vàng diệp
Trên án son bước xuống cõi đời này
Em thở hơi cho cuồn cuộn mây bay
Từ nét vẽ nóc trần cao thấp thoáng
Bỗng thấy hiện lên chập chờn bóng dáng
Huế yêu kiều xõa tóc dải sông Hương
Không có bạo quyền, chỉ có tình thương
Sự sống đứng quay lưng về cái chết
Em môi giới giữa tinh hoa ngàn đời đất Việt
Với tương lai lấp ló ở ngoài kia
Tôi quên đi vàng son tái nhợt ủ ê
Quên di hài ông vua mục nát cùng đất bụi
Chỉ còn lại tiếng em trong vắt suối
Hòa lời thông reo man mác xa xăm
Như tài tình xứ Huế sống ngàn năm.
Chờ...
Hè phố em chờ xe rước
Còn tôi... chẳng biết chờ ai
Cứ đứng nhìn trời lơ đãng
Nhìn em... một chút mà thôi
Xe nhà máy vừa ghé đến
Em lên, chào bạn tươi cười
Tôi bỗng thoáng buồn phút chốc
Người em chờ chẳng phải tôi!
Sáng hôm sau ra đầu phố
Lại thấy dáng em đứng chờ
Lần này tôi nhìn em mãi
Nhìn trời... một chút lơ mơ
Hôm sau nữa ra đầu phố
Lần này đúng tôi chờ em
Nhưng em mãi không thấy tới
Thầm nhủ: em làm ca đêm
Cả tuần ấy em vắng bóng
Để tôi cứ đứng mỏi chờ
Bỗng tôi giật mình phát hiện
Mình yêu em tự bao giờ...
Tuần sau tôi ra đầu phố
Thấy em giữa lúc không ngờ
Em vẫn cứ nhìn phía trước
Người chờ đã phải tôi chưa?
Lúc vui anh yêu em hơn thơ
Lúc buồn anh yêu thơ hơn em
Em đi rồi, thơ với anh - ở lại
Và nhiều lúc anh giật mình lo ngại
Thấy thơ mình ngân giọng nói của em.
Hai lớp sóng
Nắp phin đè nặng hồn câm
Trong ly giọt đắng âm thầm lệ rơi
Nghe cà phê uống tỉnh người
Bên em, anh nhắp vị đời thêm say
Vắng em, rượu ngọt chén đầy
Uống vào càng tỉnh, men say ngấm buồn
Cà phê - rượu chẳng chung nguồn
Tỉnh - say hai lớp sóng dồn phương em
Đèn
Đèn dầu cạn thương anh chưa vội tắt
Run rẩy soi anh viết nốt dòng thơ
Tình dẫu cạn đừng vội vàng ngoảnh mặt
Nuôi sống hồn anh dù chút mộng hờ
Cái vờ em giúp anh thành cái thực
Thơ anh dù lời thảng thốt chiêm bao
Vào lòng người nó thắp nên lửa thức
Như đèn soi trang viết tự hôm nào.
Phút xuất thần
Em mơ huyền như Phật ngự tòa sen
Cho anh đến dâng hương bằng khói thuốc
Hồn tín thành đôi mắt thắp thay đèn
Tia nhìn tỏa ánh hào quang níu buộc
Muôn lời nói hóa lâm râm lời khấn
Phật trở về miền nghiệp chướng thân quen
Ly đá lạnh khôn tỉnh niềm u ẩn
Nếp áo xòe trả lại dáng hoa sen
Nắng mai thếp nét vàng son rực rỡ
Quán ngô đồng - bồ đề giữa lòng đời
Tình chay tịnh chùa thiêng luôn ngỏ cửa
Anh tu hành dưới bóng mát em thôi.
Xe đạp
Em hỏi anh: Sao không đi xe đạp?
Mỉm cười, anh khẽ đáp:
Xe có đi nhanh tới đích hơn đâu
Đường đời nhiều sống trâu
Lại thêm nhiều quãng lội
Mang xe theo phải vác càng thêm tội
Không đèo được nhau càng thêm khổ cho nhau
Chẳng thà đôi ta cùng đi bộ
Ngã ba nào muốn rẽ
Tùy em!
Vật tầm thường
Dẫu anh là hạt bụi
Cũng bay vào mắt em
Bắt em rơi giọt lệ
Khóc mối tình vô duyên
Dẫu anh là mũi kim
Cũng đâm ngón tay em
Bắt em rơi giọt máu
Nhắc những điều đã quên
Dẫu anh là ngọn cỏ
Cũng níu gót chân em
Khiến ống quần gai mắc
Nhặt hoài vẫn vướng thêm.
Anh không là chiếc kẹo
Em ăn rồi thản nhiên
Ném giấy gói xuống đất
Rồi vô tình dẫm lên.
Hai vầng trăng
Như câu đố treo bí hiểm giữa trời
Ánh trăng mờ không đủ soi mặt em ngồi đó
Bóng tối kéo như mây gờn gợn gió
Khuôn mặt em bỗng hóa mặt trăng chìm
Cứ để cho ánh trăng huyền bí dịu dàng
Đừng sáng nữa, tôi không cần sáng nữa
Tâm hồn tôi đã bừng lên ánh lửa
Để mắt nhìn ra những nét diệu kỳ
Trong mơ hồ, trăng chậm rãi trôi đi...
Ánh điện bỗng bừng lên như buổi đầu Sáng thế
Tôi mừng rỡ thấy câu đố vừa giải nghĩa
Tôi bỏ quên trăng trời giữa vô tận lang thang
Trăng lạnh rơi thành nước đá sủi bia vàng
Em chạm ly cùng tôi
Tôi uống từng mảnh trăng vào gan ruột
Bỗng lòng nghe cuồn cuộn thủy triều lên.
Nghịch lý
Tình yêu
Như con dao
Để thì rỉ
Chặt thỉ mẻ
Em tính sao?
99 Ngọn
99 ngọn núi
Tôi đi tìm em
99 ngọn đèn
Soi từng dòng chữ
99 ngọn gió
Nâng hồn thơ bay
99 ngọn cây
Che đôi bóng mát
99 ngọn thác
Ngăn tôi giữa đường
99 ngọn thương
Đâm tim máu rỏ
99 ngọn cỏ
Dịt vết thương lành
99 ngọn lửa
Nuôi tình lại xanh
Con chim lẻ có thể hót trên ngọn cao, con cá có thể đi ăn lẻ dưới vực sâu, chiếc gương có thể soi bóng lẻ, nhưng một chiếc đũa lẻ không thành mâm cơm cũng như Tình Yêu không tạo thành từ một người riêng lẻ và Thơ không ai làm chỉ để lẻ một mình xem.
Nhưng lẻ vẫn là đơn vị căn nguyên, 99 ngọn núi còn có ngọn lẻ, chuyện cổ tích kể nghìn lẻ một đêm.
Đây con đường từ số lẻ của cá nhân đến số chẵn của Tình Yêu, số thành của Thơ hòa Một.
Để từ lúc đó lại tách ra từng số lẻ và cuộc tìm gọi nhau lại bắt đầu.
Phục sinh
Định mệnh đóng đinh tôi lên thập giá
Vết giáo thơ đâm lủng một bên sườn
Ngày phục sinh, tôi bước ra từ nấm mộ
Để lại vùi mình vào hang đá cô đơn
Chỉ mình em, riêng em là có thể
Gỡ tôi ra khỏi vải liệm đau buồn
Nhưng không muốn phiền hà em đến thế
E gai đời cào xước búp măng non.
Tim bấc
Tôi kính cẩn rót lần dầu phụng
Đèn lưu ly bàn thờ giữa ngực tôi
Tim bấc cháy lửa siêu hình leo lắt
Đủ cho hang tiềm thức sáng lên rồi
Chút khói muội thoát ra đằng miệng lưỡi
Nói làm sao tâm thất ý huyền vi
Tôi lặng lẽ dâng lên niềm sám hối
Và rót thêm dầu lệ đĩa lưu ly. Ổ điện
Tôi cắm thơ vào mọi ổ điện thế gian
Để xem thử bóng đèn tâm có sáng
Em có cháy cầu chì âu cũng đáng
Chịu làm sao nhiệt lượng trái tim tôi
Bởi dây dẫn bằng
sợi tóc chia đôi.
Trong quán cà phê
Quán hàng gặp em từ buổi đầu tiên
Hình anh vẽ nét xanh mờ khói thuốc
Thời gian cháy tỏa mùi hương quen thuộc
Ai xóa nổi hình không khí đắp nên
Tia mắt nhìn nhau bện sợi tơ bền
Dần thắt nút tay người khôn gỡ mối
Phải mượn lưỡi dao mới mong cắt nổi
Nhưng cắt xong mạch máu đứt theo liền
Chiếc ghế em ngồi bậc cửa bên hiên
Kỷ niệm khắc từng đường vân sâu đậm
Em đứng lên mặt ghế khơi hố thẳm
Trừ hình em ai lấp được cho bằng
Bức tường vôi in đậm bóng anh chăng
Không ánh chiếu vẫn còn hằn đen vết
Dù trăm lượt nước vôi không xóa hết
Mắt em nhìn bóng lại hiện ra
Ly cà phê đắng vị lạ xa
Khi thiếu nụ cười ngọt ngào rót xuống
Hờ hững khuấy và hững hờ anh uống
Những cơn say miễn cưỡng chỉ vì em
Em còn đường xin hãy gắng cho thêm.
Mảnh chai
Xưa xem người làm xiếc nuốt mảnh chai
nay tôi cũng giỡn đùa với tình em như thế
Dầu cạnh sắc cứa tim tôi thành khía
Miệng vẫn tươi cười
Ôi những mảnh chai: mảnh vá hồn tôi.
Với ngọn đèn trong căn phòng cửa khóa
Anh đến em, cửa khóa nhưng phòng còn đèn thắp
Trái tim khép kín thao thức bên trong
Cánh màn gió phập phồng từng nhịp đập
Sáng một tia hy vọng đủ nguôi lòng
Anh yêu em xuyên qua cánh cửa hình hài
Để tìm lấy ánh đèn xanh tinh chất
Rã mọi cánh hoa, đọng cho đời chút mật
Nếm trên môi, đắng ngọt quyện hòa nhau
Giấc mộng đẹp mong níu lại e tan
Cuốn sách hay đọc chỉ lo chóng hết
Tưởng em đứng sau vai nhìn anh viết
Nỗi nhớ trộn vào mỗi miếng anh ăn
Anh yêu em qua khung màn ảnh chiếu
Tìm giữa bóng hình con người thật của em
Như lọc hết nhiễu tìm ra tín hiệu
Màn hiện sóng tâm hồn không để vẩn mây lem
Choáng ngợp sao kẻ chỉ ở núi rừng
Lần đầu đến bờ biển khơi sóng cuộn
Mang quà tặng một người giàu kho tàng bề bộn
Bỏ quên gì không biết vương vãi nơi đâu
Anh yêu em cách cao nhất để rèn lòng dũng cảm
Gắng chịu nỗi đau to lớn trên đời
Khi nhát búa dọi mặt đe đen xạm
Từng tia lửa thơ bắn đỏ ngời ngời
Qua em anh khơi dậy những tình xưa thơ dại
Những mùa xuân đã rã cánh bên song
Anh tặng em những đóa hoa không cần tươi lại
Những ngôi sao mất ngủ đêm ròng
Anh yêu em như hương bay lối gió
Luật tự nhiên bất chấp mọi tình đời
Như phượng hoàng tự thiêu lại tái sinh trong lửa,
Nỗi tuyệt vọng cho thơ nghĩa sống con người
Dầu sao em hãy cứ mỉm cười
Có người yêu em thiết tha đến vậy
Anh gắng nâng đời mình sánh ngang tình yêu ấy
Tự lọc trong mình trước nguồn sáng trong veo
Ngọn đèn xuyên cửa khóa dẫn anh theo.
Ba bước
Ba bước ra quán
Ba bước vào nhà
Vừa mới là khách
Phút chốc là ta.
Cân
Em quá yêu tôi, tôi thấy sợ
Em không yêu nữa, bỗng tôi buồn
Cái cân hạnh phúc điêu là thế
Tôi bớt em bù, thật mặt hơn.
Tay
Em đong tình giữa bàn tay
Ba lần anh lọt kẽ này rơi xa
Người ta mỗi tuổi một già
Tình yêu trăm tuổi vẫn là trẻ con.
Máy
Qua em, anh thử lại tim
Thử sang đến óc để tìm hỏng đâu
An toàn vòng lượn hồng cầu
Dây thần kinh chạy, tiếng đầu chưa câm
Chỉ xin một chút lỡ lầm
Để cùng đời đúng tay cầm trong tay.
Mồ hôi
Tôi ốm óc ốm tim
Phải xông nồi lá đắng
Toát ra mồ hôi thơ.
Một ngày
Nửa ngày để sống
Nửa ngày để yêu
Thơ đang buổi sáng
Đời sang buổi chiều
Nửa ngày để tỉnh
Nửa ngày để say
Giấc ngủ xóa hết
Ưu tư đêm dày
Nửa ngày để nhớ
Nửa ngày để quên
Linh hồn giải thoát
Trái tim muộn phiền.
Thư
Giữa không gian một dây kéo rất căng
Vòng xoắn bện bằng sợi tơ ngôn ngữ
Anh níu về phía mình. Em cố giữ
Tung nghi binh giấu tình cảm trong lòng
Anh thăm dò rồi bất chợt phản công
Sát dinh lũy trái tim em rung chuyển...
Sợi dây kéo hóa dây đàn xao xuyến
Nối đôi bờ thực mộng... tiếng ngân nga
Đây những mảnh hồn ta đã rứt ra
Gửi theo gió theo mây về một chốn
Từng chữ khiến cho lòng không yên ổn
Từng chữ nâng lên đỉnh hạnh phúc tuyệt vời
Thư em là thần chú: “Mở! Vừng ơi!”.
Cái nhìn đầu tiên
Cái nhìn em đầu tiên như mắt nai rừng bỡ ngỡ
Báo hiệu thẳm sâu chứa vô giá kho tàng
Anh bỗng tin đời và tự tin hơn nữa
Thấy mình mới lạ nhờ tắm giữa hào quang
Nếu sớm gặp em
anh chẳng phải lang thang một đời tìm kiếm
Em là giấc mơ từng thoáng hiện trong anh
Tiếng hát em cất lên như từ đáy sâu kỷ niệm
Ru hồn anh trong võng gió an lành
Trước toàn mỹ em
anh nhận rõ vẻ khô cằn mặt đất
Tưởng bầu trời vừa rót cho hình sắc thanh âm
Từ thể lỏng đã đúc thành hợp chất
Run rẩy cổ chim non tiếng hót bổng trầm
Ở vùng Đất Un
nơi hun cỏ cháy ủ mùn cho cây mọc
Tình yêu lại trồi lên một sắc xanh non
Tiếng hát em là nước nguồn giếng ngọc
Tưới cho cây căng búp ngón tay tròn.
Anh nếm trái cây thấy vị đời ngọt mát
Hiểu gốc rễ quê hương và tình đất xới vun
Hiểu những gì em ấp iu khao khát
Vun cây em, anh nguyện hóa tro bùn
Từ con suối tỏa mặt hồ lấp loáng
Lá thuyền trôi gió thổi sóng lăn tăn
Như đôi mắt em cái nhìn trong sáng
Còn lướt dài làm sóng gợn dòng văn.
Hồng
Em hỏi anh: Sao hồng lại màu hồng?
–Hồng có gai đâm tay người rách thủng
Hút máu về tụ cánh hoa hồng mọng
Hoa trút dần từng cánh cánh khi rơi
Máu trả dần từng giọt giọt cho đời.
Thu
Thu đến nhẹ như lá rơi
Tóc mây lãng đãng một trời hương yêu
Cái nhìn chênh chếch nắng xiêu
Hàng mi che rợp bóng chiều lao xao
Lắng đi tiếng, bớt đi màu
Bước êm đủ dẫn tôi vào bâng khuâng.
Cúc
Thấy hồng ra, cúc cũng định theo ra
Mùa thu bảo: gượm chờ nhau chút đã
Xuân nhiều hoa thiếu em không đáng lạ
Khi anh về, nhiều kẻ ngại phong sương
Em vì anh hãy cố ngậm mùi hương
Và nén chịu mượn sắc vàng của lá.
Vở thơ em
Vở thơ dằn xuống nhắc lên
Thơ em sáng át ánh đèn dầu con
Lòng rung rung cánh bướm non
Nâng niu gượng nhẹ thơ còn phấn bay
Anh từng đánh vỡ thơ ngây
E em líu ríu đôi tay vụng về
Anh từng lặn hụp phố khuya
E em bay mất hồn quê gió đồng
Anh từng nghề nghiệp làm lòng
E em sáo mắc trong lồng sáo khuôn
Anh từng nhiều dại ít khôn
E em để úa trăng tròn tuổi hoa
Chiều xuân ngơ ngẩn ngã ba
Bóng ai Kim Trọng hay là Đạm Tiên?
Vở thơ dằn xuống nhắc lên
Thơ em hay mắt em nhìn trong veo
Thơ em trời đất ùa theo
Là trưa, là tối, là chiều, là mai
(Nắng len một chút bùi ngùi
Mưa nghe ti tách tiếng vui reo đều)
Đọc bao nhiêu, lo bấy nhiêu
Em yêu thơ quá, quá yêu thơ rồi
Bút cầm, toan chữa, đành thôi
Xóa rồi lấy lại, chữa rồi xóa đi
“Tài thơ” nào có nghĩa chi
Giúp em mong được chút gì đấy thôi
Đời anh dù lớp sóng trôi
Cũng xin đem cát đắp bồi thơ em
Vở thơ dằn xuống nhắc lên
Như hồn trăn trở trong đêm...
Sáng rồi.
Chè
Em cho anh một mùa hè
Ướp thơm trong mỗi cánh chè hôm nay
Em ơi! Mỗi cánh chè này
Ngày xưa cũng có một ngày búp non
Uống nhiều sương lắm khen ngon
Đón nhiều nắng lắm căng tròn thương yêu
Cái hôn cháy bỏng trưa chiều
Rồi xa đi để khô nhiều đợi mong
Ngắt về nắng lại còn hong
Khiến thân dẫu quắt mà lòng vẫn đau
Dành cho kẻ uống về sau
Chắt nên nước mắt thẫm màu rơi rơi...
Chết đi xin trút màu tươi
Xin làm vị chát cho đời tỉnh ra.
Chữ
Muốn làm thơ tặng em
Mà cạn kho ngôn ngữ
Nghèo đến phải đi vay
Trang giấy là văn tự
Định làm thơ tự do
Mà hóa thành năm chữ
Vì vần luật trắc bằng
Trong tay em nắm giữ.
Đuổi
Em tàn nhẫn đuổi anh ra khỏi cửa
Anh sẽ vào bằng cửa trái tim em
Em đuổi anh khỏi trái tim không niềm nở
Anh sẽ vào cùng ngọn gió giấc đêm
Em tàn nhẫn đuổi anh ra Xứ Mộng
Anh sẽ chờ tới gõ cửa mồ em
Ai đuổi được kẻ không còn hơi thở sống
Hai linh hồn chung một giấc mơ êm.
Khế
Mắt thèm ăn lại ghê răng
Từng mong muốn đổi giá bằng khổ đau
Ta mà biết nghĩ về sau
Tặng chi trái khế cho nhau chua lòng.
Thơ dọc triền bão
Giọng chị phát thanh viên đọng đầy hơi nước
Biển báo tin cơn bão sắp gần
Vốc bạn ném vào không gian
từng vần
từng vần
(như đầu đọc thơ tôi nghe nhà Trần Hưng Đạo)
Căn phòng tụ bạn vào mắt bão
Tôi biết nghe gì?
Chỉ thấy hình như thơ đếm bước đi
như con chuồn chuồn đậu mỏng vào trang giấy
như con gián râu nghi ngại trước cảm giác ẩm từ đâu đấy
ri rỉ chú dế mèn tôi bạn cả thời xuân
vè vè con cánh cam xoay tít quạt trần
vo vo vô hình con muỗi
ngang ngửa phân vân chú mối
cong mình lấy đà đoàn tàu cuốn chiếu dồn toa
Chúng bò đâu ra
và chui vào đâu khi bão tới?
Cơn - bão - chỉ - đáng - sợ - khi - sắp – tới
Ở bạn ra
Tôi quyết định trở về nhà
Không thể đến nhà khác ngủ khi bão đang đe dọa
Dù không tìm ra chìa khóa
(chìa khóa tôi rơi hết hy vọng thấy rồi)
Đành phá cửa vào dù chỉ để tìm tôi đánh đôi tôi
Bão chạy thi tôi tôi về nhà trước bão
Luồng hơi lạnh lén vào thăm cổ áo
Giọt mưa chân trần rón rén bước êm
Giọt mưa thủng mái nhà lay dựng mi đêm
Trời xoáy sâu sâu lòng bão
Lộp độp mưa rơi bìa bản thảo
(thấm bản nháp bài thơ tặng bạn năm xưa mà giờ chắc bạn
bỏ quên)
Tôi thấy thơ lạnh
run lên
Tủi thân ư? Làm sao thơ khóc?
Thương một đời thơ áo mỏng
Tôi kéo chăn đắp cho thơ
Nhưng gượng nhẹ e nát mủn từng tờ
Hơi ủ khô thơ ướt nhòe năm tháng
Tôi cùng thơ ngủ thiếp cho tới sáng
Bài thơ nào chẳng có một cuộc đời
Sau lần bạn đọc thơ tôi nghe nhà Trần Hưng Đạo
Căn phòng ấy khi tụ vào mắt bão
Tôi về nhà hăm hở viết bài thơ
Bão thổi xô từng nét chữ
Lấy hết can đảm như người sắp bỏ nhà đi
phiêu lưu tứ xứ
Tôi đón xe trao vội bạn phong thư...
Tôi mỉm cười thấy chữ thơ đồng âm với
thơ của ngây thơ
(ở đời có những cái đáng cười nhưng lại đẹp
Ta khôn sớm lựa chiều khép nép
Cái dáng tự nhiên đã bỏ đi rồi)
Tuổi trẻ như trước cơn bão, ráng tận lực pha màu thần thoại
Ánh vàng lên trong trắng tường vôi
Lại một lần tôi đến chốn xưa tìm bạn
Bác thường trực bảo bạn nghỉ phép về nhà
Gió thổi mạnh, tôi vịn vào thân cây cho khỏi ngã
Cơn bão rớt, hàng cây rùng mình trút giọt mưa vội vã
Và hôm nay cơn bão tạnh rồi
Tôi mừng cho bạn bạn mừng cho tôi
Sáng đi trên đường tôi, chân vướng những vòng dây điện đứt
Tôi giẫm lên xác lá cành
thơ tôi
tuổi thơ tôi
kỷ niệm xanh nguyên
Cây ngã, từ đáy sâu điều bí mật phơi lên
Nên ngược gió mới dễ làm cây đổ
Cây thù bão nhưng vẫn yêu cái thuở gió ban đầu và đó chính
là điều đau khổ
Nhưng ít ra cũng được nhổ bật rễ lên để không còn nhớ
Chùm dạ lan ánh trời tráng thuốc hiện hình
Loài hoa biết tự giấu mình
Nên giẫm lên ta vô tình không biết
Chính hoa ấy một đêm hơi tinh khiết
Đã trao ta trọn vẹn một mùi hương
Như người ăn quả thuận tay ném hột bên đường.
Rồi qua đi không biết cây trồng mình đã mọc
Lũ trẻ hò reo bẻ lá chặt cành
Với tuổi thơ, sự đổ vỡ cũng thành niềm vui thích
Chúng chặt cây cũng như khi trồng cây, tinh nghịch
Hay đi qua lơ đãng vặt nắm lá non
Và bây giờ chúng vui khi thấy cây lớn thế vẫn đổ xuống
đường mòn
Cành lá rụng rơi chúng đem về gây hồng bếp lửa
(Như con trai tôi tôi yêu bằng tổng số những mối tình dang dở)
Trưa về hàng xóm kể cho nghe
Bằng đến từ biệt tôi trước khi ra mặt trận
Cứ chờ trước cửa bồi hồi
Sau đành ném thư qua khe cửa
Nhưng vì nhà ngập nên thư thành thuyền giấy trôi
(Hôm qua nếu đến đưa thư Bằng, bạn nhìn ắt thấy
Rãnh nước mưa trước cửa nhà tôi)
Thì cứ trôi đi, thơ ơi!
Thư Bằng nhòe hết chữ tôi vẫn còn đọc được
Chỉ một nét thơ trôi cũng đủ chân trời
(Như thư Bằng, thơ tôi trước từ sông ra biển
Nay tôi đành từ biển vào sông
Để tránh bất ngờ ụp xuống cơn dông
Có chỗ trú yên lành một chút
Nhưng cánh buồm vẫn rướn căng từng phút
Cơn bão thốc ra còn tránh làm sao?)
Chiều tôi đi qua nhà bạn không vào
Trời tươi tỉnh bỗng dưng sầm nét mặt
Ô hay! tưởng chân bão đứt
Chưa chi đã lại mưa rồi
Chỉ giả vờ tạnh đấy thôi
(Ông trời còn nghịch hơn lũ trẻ)
Như lũ trẻ, thấy mưa tôi lại vui
Có lẽ vì lúc nắng các bạn ít nghĩ đến tôi
Lúc may ra mưa qua một thoáng
Tôi vẫn đi qua bạn suốt đời
Chiếc chìa khóa rơi tôi không tìm trong nhà bạn
Mà lại tìm ở đây chìa khóa mở cửa phòng nhốt tuổi thơ tôi
Lại bão
Lòng tôi cũ mái che
Nghe mưa là giật thột
Tiếng mưa nổ ngô rang
Bắn bỏng tôi từng hột
Người khách đến đột ngột
Cứ ở không muốn về
Đội quân triệu giọt buốt
Hò reo vây bốn bề
Vòm trời xù lông nhím
Bắn rào rào mũi tên
Tôi cũng tổng động viên
Chậu, ni-lông hứng đỡ
Nhưng rồi cửa thành vỡ
Mưa ùa vào bên trong
Ti tách ngoài da thịt
Mà sao thấm ướt lòng
Nỗi buồn đến chiếm chỗ
Đuổi vui ra trời dông
Lang thang tìm chỗ trú
Không vĩ bắc, kinh đông
Những can đảm nhúm nhen
Gió quật làm tơi tả
Những dày dạn đắp bồi
Gió xoáy đi tất cả
Tôi nhủ thầm trong dạ
Phải dựng lại từ đầu
Nhưng mà nguyên vật liệu
Tôi biết tìm mua đâu
Những nơi còn có bán
Tôi không thể đến rồi
Đành mặc cho mưa gió
Thông thống lùa qua tôi
Ôi cảm ơn cơn bão
Cho tôi nhận rõ mình
Hiểu sức bền chịu đựng
Hiểu trời đất vô tình
Đến khi nhìn trời nắng
Vẫn vẩn bóng mây mờ
Một nỗi niềm đeo đẳng
Trời lại mưa mưa mưa.
Chiếc gương
Trước mặt em có một chiếc gương
Em luôn soi vào đó
Và rình xem tôi có nhìn em ngưỡng mộ
Tôi biết đôi mắt tôi thành chiếc gương em
Nó trả cho em trong sóng ánh sáng lượn mềm
Tuổi trẻ, tình yêu, sự kiêu kỳ đài các
Cả khi em liếc nhìn kẻ khác
Cũng để rình xem tia phản chiếu nỗi hờn ghen
Nhưng khi vẻ thờ ơ hiện lên
Như bóng mây mờ đục
Em đau khổ bị sắc đẹp mình phản phúc
Vì tin vào chiếc gương thật - mắt tôi.
Áo đỏ
Áo đỏ em như vầng mặt trời
Ngồi bên này ấm, cảnh bừng tươi
E bên kia lạnh, anh ngồi đó
Gió tự Vô cùng thổi tới nơi.
Đồng hồ
Đồng hồ chạy vẫn chạy
Chuyện hồn nhiên đi vòng
Qua thời gian không đáy
Vô thủy và vô chung
Kim phút đi từ từ
Kim giây đi líu ríu
Em còn nói vô tư
Tình ta còn vĩnh cửu
Em cúi nhìn
Kim giờ
Tiến đều đều khắc nghiệt
Anh biết từ lúc này
Mối tình ta đã chết.
Thú đêm
Mắt tôi đo chiều sâu rộng vết thương
Lưỡi liếm vào, dùng nước bọt mình chữa cho mình khỏi
Ai hiểu được nỗi đau của con sói
Lúc nó tru về đêm
Như tôi ngồi
bút giận phút lòng êm.
Lông nhím
Tôi còn mớ thần kinh trần
để cảm ứng và chịu đựng
Em đừng chọc cho thần kinh đứng dựng
như lớp lông nhím cứng
bắn vào tim
Tôi chết còn có thể sát thương em
Tôi chết còn có thể xác thương em.
Đom đóm
Em đã giết mòn anh thể xác
Để khơi sống dậy mảnh hồn anh
Lửa thơ anh cháy đêm tai ác
Theo mãi đường em đom đóm xanh.
Săn
Anh đánh hơi em như con thú săn mồi
Và bám riết không để cho mất dấu
Dù có phải ngã gục trên vũng máu
Em thoát làm sao khi trót cợt đùa anh
Còn giọt máu nóng nào em còn thuộc về anh
Anh sẽ bấu vào da thịt em bằng móng vuốt của trí nhớ
Lột trần em bằng cái nhìn ghê sợ
Và bỏ đi khi sự phản bội bốc mùi tanh
Cả đến khi em đã chết hẳn trong anh
Anh cũng quyết giành lại linh hồn em trong trắng
Như bộ lông thú treo trong phòng tĩnh lặng
Vọng tiếng rừng hồi hộp thuở đi săn. Thư - biến khúc
Như phao với thủy thủ đắm tàu
Anh chờ thư em
Như máu với bệnh nhân kiệt lả
Anh chờ thư em
Như muối với bàn chân phù
Anh chờ thư em
Như hải đăng với thuyền đêm động biển
Anh chờ thư em
Như cột buồm với trùng khơi chim mỏi
Anh chờ thư em
Như nắng với mắt kính quay phim
Anh chờ thư em
Như nước với lạc đà ngộp cát
Anh chờ thư em
Như mùa xuân với hang gấu đông miên
Anh chờ thư em
Như tín hiệu đài Hoa Sen với dân ghiền bóng đá
Anh chờ thư em
Như hồn mộng du trở về với xác
Anh chờ thư em
Núi Bà Đen nhô lên
xanh góc bì thư tam giác
Chợt mây che ngang nửa núi
giấy trắng ai vừa mới bóc ra
Phải đó là thư em?
Hay câu kết bài thơ anh? Một khung cửa một quãng đường...
Sao chưa biết tên em
Mà trang lòng vội ngỏ
Dù mới biết nhà em
Trái tim dừng trước ngõ
Ngày ta mới gặp nhau
Em đi không ngẩng đầu
Đến nay anh mới hiểu
Mặt biển có chiều sâu
Tìm nhau qua lối thơm
Trời thu vào khung cửa
Tay nâng hờ bát cơm
Nhớ em mà quên bữa
Đoán nhịp bước từ xa
Nghe tiếng chân gần lại
Mặt đường nhựa tiếp âm
Trong hồn anh khuếch đại.
Chợt sáng bừng khuôn mặt
(hé cửa thấy trăng ngà)
Như từ hai tia mắt
Một cầu vồng bắc qua
Em vờ nhìn phía khác
Chênh chếch nắng qua thềm
Đường phố dường rợp mát
Dưới hàng mi của em
Anh nhìn gương mặt em
Như xem đài khí tượng
Thấy đôi mắt êm đềm
Biết gió mùa thuận hướng
Ơi những mai áo trắng
Làn mây nõn bay ngang
Ơi những chiều áo vàng
Tắt trời còn đọng nắng
Em chưa nói một câu
Vườn anh chim đến hót
Nhãn chưa hẹn mùa đầu
Quả trong lòng đã ngọt
Như con tàu điện mới
Qua phố cũ hàng ngày
Tưởng chỉ cần với tay
Là chạm vào hạnh phúc
Thời gian như đứng sững
Đếm mỗi bước em qua
Tiếng chân em dần xa
Đường phố thành vắng ngắt
Ngày thiếu bóng em qua
Giờ đi không trở lại
Một cơn gió lạnh lùa
Thổi giữa lòng anh mãi
Ôi một con đường ngắn
Mà như vòng địa cầu
Hai người ở hai đầu
Trăng mọc rồi trăng lặn
Bóng em lồng trang thơ
Khung cửa đèn thao thức
Bút anh vừa cạn mực
Máu tim dâng lại đầy.
Xem tranh “Chân dung”
Em - người vẽ tranh hay bước tự tranh ra
Hình lồng bóng rập rờn khung tuyệt mỹ
Dẫu biết em sẽ biến vào tranh như nhập vào quả thị
Vẫn không đành can đảm xé tranh đi
Chỉ ngồi im trước tường phẳng gan lì
Để chờ đợi phút thần kỳ sẽ tới:
Màu áo cháy đốt tranh thành tro bụi
Em hiện ra như một áng mây hồng
Mộng hay Đời lơ lửng Có và Không.
Hoang
Giao hoan tỉnh mơ
Đẻ hoang câu thơ
Quẳng ra bụi bờ
Đọc báo thơ người
Thấy câu thơ tốt
Anh rước về nuôi
Đến khi về già
Muốn làm chúc thư
Đi tìm con đẻ
Con ơi
Thơ ơi
Con người
Con ta
Thơ ma
Thơ người.
Tĩnh vật
Em bình tĩnh vẽ tranh tĩnh vật
Mọi vật quanh em
chuyển động rùng rùng
Ghế quay hóa cuống hoa
Bình thành đóa hoa rực rỡ
Chân ghế tủa dây leo
mềm mại vươn dài
Cành lá xòe như giấc mộng đâm chồi
Những hòa sắc xanh màu kỷ niệm
Em mở cả kho tàng tuổi thơ không giấu giếm
Ngày ra vườn hái một bông hoa
Gai có đâm không
mà đầu ngón máu sa
Giọt máu ấy nay rỏ vào vĩnh viễn
Anh ngắm tranh em
Mắt tĩnh
mà lòng động.
Vườn bách thú
Anh như thú sơn lâm bị nhốt trong chuồng
Em đừng ném cho những thức ăn không tốt
Anh nhịn đói để mài nanh dũa vuốt
Cắn xé em thành vạn mảnh lời thơ
Máu tim anh thành suối chảy không bờ
Bức tranh sống
Em vào xem triển lãm
Tôi hiện diện
như một bức chân dung
Một thoáng em nhìn
đủ cho tranh sống
Lần sau vào xem
Em liếc sơ tôi
như nhìn tĩnh vật
Rồi bỏ đi lơ đãng
Ghê gớm thay tranh đã có hồn
Biết yêu và ghen
biết buồn và giận
Từ đó tranh lặng im
cho nhện chăng bụi bám
Ai mua tranh tôi bán tranh cho
Không giả đò
Tôi nói thật
Tranh nhập thần em sao đủ tiền mua?
Que diêm cuối cùng
Anh buồn hút thuốc nửa đêm
Em là que diêm cuối cùng tìm thấy
Đời lạnh lùng giấu lửa chờ nhau đấy
Đốm hồng soi Nghệ thuật biết đường về.
Cam
Trước cho trà đắng chát
Sau cho cam ngọt ngào
Tình em nằm ở giữa
Thử anh bằng lửa, dao
Uống trà rồi ăn cam
Cam bớt phần ngọt mát
Ăn cam rồi uống trà
Đọng lại là chua chát.
Băng nhạc buồn
Khi hai người yêu nhau
Bài hát nhắc mãi về mối tình tuyệt vọng
Vị ớt cay đệm bỏng cặp môi hôn
Khi hai người xa nhau
Bài hát vẫn nhắc về mối tình tuyệt vọng
Vị đắng ly bia uống cạn nỗi buồn
Bài hát cứ rỉ rền tuyệt vọng
Đưa tang thêm một tình yêu mới đem chôn.
Tuổi
Bước tới nhà em
Anh trẻ hai mươi
Ngồi trong nhà em
Anh già tám mươi
Ra khỏi nhà em
Anh thành không tuổi
Nghe quy luật đổi
Trời bình minh
Phút hoàng hôn
Rồi mới đứng trưa.
Buổi sớm
Buổi sớm như bàn ủi
Lấy điện từ mặt trời
Ủi phẳng đêm nhàu nát
Nếp nhăn gương mặt đời.
Tự thú
Khoác tấm da blu-dông hiện đại
Tôi vẫn là con thú của văn minh
Tôi cắn xé bằng ý nghĩ điên rồ ma quái
Tôi thét gầm trong hoang vắng tâm linh
Tôi cuộn ngủ trong giấc mơ tiền sử
Tôi nằm dài trong lề thói bản năng
Ném ký ức đi, lấy dòng máu làm điểm tựa
Vứt súng gươm, chuốt nhọn móng và răng
Tai thính mắt tinh trước bẫy đời rình rập
Vẫn dại khờ khi đứng trước tình yêu
Mắt em nhắm là tim tôi hố sập
Máu tôi tô môi em đẹp thêm nhiều.
Nặn
Tôi tự nghiền vụn tôi
Để rồi nhào nặn lại
Chất xưa chẳng dai bền
Nay đúc thành vững chãi
E trái tim bớt mềm
Đó là điều hơi ngại
Bù lại đã được quên
Những nhớ gì có hại.
Hộp thuốc lá rỗng
Hộp thuốc lá rỗng
Nhặt dành cho em
Trang hoàng nhà cửa
Nhớ thương chứa đầy
Từ ngày em vắng
Anh vẫn quen tay
Nhặt hộp thuốc rỗng
Vớt niềm mê say
Sâu trong tiềm thức
Mọc một bàn tay
Quờ hộp thuốc rỗng
Làm gì chẳng hay
Lòng anh
phòng anh
Thành hộp thuốc rỗng.
Trò chơi
Chơi đi trốn đi tìm
Bắt gặp mùa xuân đang ẩn náu
Nấp hớ hênh vẫn tưởng mình kín đáo
Em ngây thơ sao mà có duyên
Chưa gặp còn hồi hộp
Bắt được là cười òa
Trò chơi vô tình ác hại
Ai ngờ len giữa tình ta
Em trốn
Anh tìm
không thể gặp
Gặp lại trò chơi muốn khóc òa.
Sổ ghi địa chỉ
Sổ ghi địa chỉ
Nhằng nhịt chỉ tay
Chỉ đường hạnh phúc
Sổ ghi địa chỉ
Mờ mịt chỉ hàng
Bia mộ nghĩa trang.
Chớp
Chỉ vừa trời nháy chớp lên
Đã nghe sấm sét òa trên đỉnh đầu
Liếc anh nửa khóe mắt sầu
Đã nghe tan vỡ từ đâu tới gần.
Nhớ
Hễ thấy nhớ ở đâu
Là trút bom xuống đấy
Làm cỏ chính lòng ta
Xác chết tìm không thấy
Sờ tay lên mặt mình
Khang khác làm sao ấy
Nếu đời đều tin ta
Thì ta ngờ ta vậy.
Thức
Như người bảo vệ già thường ít ngủ
Anh thức canh hạnh phúc của em thôi
Sung sướng thấy giấc mơ em đầy tinh tú
Ngôi sao một nào cũng gọi sao đôi
Trang thơ anh từng con chữ rủ nhau đến đậu
Như những hạt sao lấm tấm thiên hà
Câu buồn sao mờ câu vui sao tỏ
Mộng rất gần mà nhớ rất xa.
Gặp bạn ở Hà Nội
Nhớ thời muộn dại, sớm khôn
Tóc xanh như khói, mắt buồn như mây
Sàn rung ken két gót giày
Cơm lưng lửng dạ, túi đầy đầy thơ
Óc phồng căng những ước mơ
Quên nghe mưa gõ gió lùa mái xiêu
Mỗi thằng một nỗi trớ trêu
Mỗi thằng có một người yêu phụ tình
Chụm nhau đời bỗng lung linh
Thơ vang gác xép giật mình chim bay
Vói trăng xuống giữa cơn say
Tỉnh ra đầu ấm cánh tay bạn bè
Bước đi lệch cả phố hè
Nghênh ngang cười giễu ngựa xe bụi lầm...
Chào Thăng Long, chào Mười năm
Câu thơ đầu gió về thăm gác buồn
Bạn xưa ai mất ai còn
Nước mắt dành rót cho tròn cơn say
Tóc bù nghiêng cánh hoa lay
Hồn hoa năm ấy ngờ nay hiện về.
Anh hề
Quá đau nên bật tiếng cười
Quá buồn đeo mặt nạ vui giễu mình.
Tặng tác giả “Cửa mở”
Anh lặn mình vào biển cả lòng dân
Vết thương xưa lóng lánh màu trai ngọc
Thơ viết hôm qua, người ngày mai mới đọc
Trang không gian lật trái mặt thời gian.
Đề từ tập thơ “Ái tình của ngựa”
Đọc thơ bạn, tự cười mình
Đọc thơ mình, lại thương tình bạn đau
Ví bằng đổi áo cho nhau
Tôi quờ lấy xác, bạn thâu lấy hồn
Hay là chung vốn đi buôn
Quang vui bạn gánh, thúng buồn, tôi mang
Chợ văn nghễu nghện kiện hàng
Thồ trên lưng chú ngựa khoang sủi bờm
Bạn cần cỏ, tôi cần rơm
Tôi cuồng bốn vó, bạn chồm phi nhanh.
Giọng
Biết hát nhiều, giọng em khan
Xin im gió bấc! Đừng lan sương dày!
Muốn đi cùng trái đất này
Để tìm nơi trú cuối ngày tiếng em.
Tia sáng
Vút qua tia sáng chói
Bản thân nó lại mù
Có biết rằng nó tới
Cải tạo mắt anh đâu. Bóng
Nhìn vào quán
chỉ chập chờn
bóng hồng
bóng tím
bóng xanh
Em là bóng nào
giữa đàn bóng đang di động
Bong bóng vỡ
đời tôi tan giấc mộng
Tơi tả
xác hồng
xác tím
xác xanh.
Xuân
Tôi vay xuân rất nhiều mơ
Sang năm khách nợ đứng chờ cửa tôi
Mơ xuân tôi gán bạc rồi
Cho vay thêm một lần thôi, gỡ về
Năm sau chưa hết máu mê
Xuân đòi, tôi chỉ hê hê cười trừ.
Gạt tàn
Mỗi ngày tôi hỏa táng một phần tôi
Những dự định
những ước mơ
thành khói
Chiếc gạt tàn thuốc lá hóa bình tro.
Lệ ngọc
Mới hôm qua anh là người nghèo nhất
Mà hôm nay mang kho báu nhất đời
Như trọc phú phập phồng lo của mất
Anh dậy canh chừng. Đêm lạnh sương rơi
Sương hay lệ đọng kho tàng ngôn ngữ
Thoắt tan đi theo ý nghĩa mơ hồ
Lệ hóa ngọc khi tình thành bất tử
Ngọc thành lệ khi đời là hư vô.
Tính
Anh gặp em như gặp sự cô đơn
Trong hiền dịu anh muốn làm ác thú
Cảm ơn em... Cảm ơn em... Thôi đủ
Bù thiếu em anh bỗng thấy thừa mình.
Toán học yêu
Hai ghế
Một cô gái ngồi
Hai ghế
Một chàng trai ngồi
Bên mỗi người là chỗ trống
Giữa hai người là khoảng không
Chàng trai hỏi giờ cô gái
Vì nóng ruột chờ người yêu mình
Cô gái trả lời chàng trai
Với cái giọng vô tình xa lạ
Cô gái thấy người yêu đến
Chàng trai không thấy, bỏ đi
Nỗi buồn không thể đem chia
Niềm vui cũng không dễ cộng
Trong tình yêu
Một với một có thể không là hai
Một có khi chỉ là một nửa
Một đôi là cả thế gian thu nhỏ
Hai người là hai thế giới riêng tây
Có những chỗ trống không thể lấp đầy
Có những người không thay thế nổi.
Ngóng
Ngồi quán ngóng em ra
Mắt nhìn hờ ngoài phố
Tai lắng rình trong nhà
Dựng ăng-ten cần cổ
Nhìn thiên hạ đi qua
Đời trôi như làn nước
Tiếng sóng động bờ xa
Hay tiếng chân em bước
Dáng em chợt hiện ra
Đất trời thu vào đó
Như lỗ kim bé nhỏ
Sợi tia nhìn xâu qua.
Mài
Mỗi ngày một nhát liếc
Dao tôi vào đá mài
Lưỡi trí càng thêm sắc
Bản tâm cứ mỏng hoài
Liếc ngày đơn điệu thế
Mòn vẹt nửa đời người.
Địa chỉ tâm hồn
Bất ngờ gặp em giữa đường Sài Gòn
Như trời đang mưa mà chợt nắng
Không hẹn trước phố vào thu lẳng lặng
Em nhìn anh đôi mắt bỗng xanh hơn
Những chiếc lá me rơi đầy trên nón vải
Cây bên đường như dáng người con gái
Âu yếm nhìn ta nũng nịu nghiêng đầu
Lắng chuyện mình chim thóc mách từng câu
Và tinh nghịch nắng lung linh nhảy múa
Thắp pháo bông trên tán cây nháng lửa
Những con đường dài rộng mãi thêm ra
Chuông đồng hồ không dứt tiếng ngân nga
Chia tay, anh chẳng còn gì trong bàn tay trần trụi
Ngoài mảnh giấy địa chỉ em ghi vội
Dẫn dắt anh như chiếc lá thắm đưa đường
Xuôi theo dòng trong đục của sông Thương
Số nhà hóa hàng chữ trên vé số
Chứa hy vọng của một đời nghèo khổ
Tên phố tên phường êm dịu như mơ
Giai điệu gọi âm thanh dậy sóng không bờ
Tương lai rồi ra sao? Hạnh phúc còn hay mất?
Giờ đây anh chẳng muốn nghĩ suy nhiều
Chỉ mảnh giấy nắm trong tay là có thật
Địa chỉ tâm hồn: số 1 Phố Tình yêu.
Canh bạc
Canh bạc đứt, ván bài anh lật ngửa
Anh thua đời, lời được mấy bài thơ
Ván bài em còn chờ
Anh chúc em thắng cuộc
Nếu thua hãy lấy đời anh để chuộc
Còn được thì tiền gói giấy thơ anh.
Ve
Vẻn vẹn trời cho một cái tài
Toàn thân là một tiếng kêu dài
Kêu cho đến chết, kêu rồi chết
Chỉ biết theo hè, chẳng biết ai.
Cuốn truyện không tập cuối
Cuốn truyện tình
Anh tặng em đến tập bốn
Còn tập năm
Anh hứa in xong sẽ trao cho trọn
Em bỏ đi để lại đám nhân vật lao nhao
Số phận chưa biết kết thúc thế nào
Còn mối tình của đôi nam nữ
Liệu có nửa đường dang dở
Cuốn truyện tình
Thế là không có đoạn cuối
Như truyện đời
Nhưng không hề gì em ạ
Mối tình ta tuyệt đẹp vì dang dở
Để khỏi đưa đến cái kết tầm phào
Nhân vật sống giữa lưng chừng dòng chữ
Như diễn viên trên đu dây không bao giờ xuống được
Thà ngã trên trang giấy
Hơn ngã xuống cuộc đời.
Trắng đen
Mực đen giấy trắng chung đôi
Bạc thua tay trắng, đến hồi vận đen
Tóc đen da trắng nhìn quen
Ai khen trắng mắt, ai khen đen lòng
Bóng đen áo trắng song song
Ngày chờ đen sắc, đêm mong trắng màu
Đời phân đen trắng dễ đâu
Anh đòi em chỉ một câu - cũng thừa.
Sinh nhật
Ước gì mỗi ngày
Một lần sinh nhật
Cái tốt đẻ ra
Cái xấu chôn chặt
Sinh nhật nghĩa là
Ngày đời mượn ta
Sinh ra cái chết.
Ẩn số
Đời bất phương trình thử giải xem
Công danh sự nghiệp thảy lèm nhèm
Lũy thừa hy vọng, bình phương khổ
Ẩn số cuối cùng, ẩn số EM.
Đêm
Tôi bị ban ngày đánh tử thương
Nhắm mắt vào đêm tôi sống lại.
Ăn
Tôi ăn như người nhồi đạn vào lòng súng để đi săn
Một con thú hoang có tên là hạnh phúc.
Ôm
Khi ôm em anh thấy thế giới hữu hình trong phút ấy
Sợ buông ra là gặp phải hư vô.
Hôn
Những nụ hôn - nụ hoa của tình yêu
Sớm tàn úa vì con sâu phản bội.
Đoạn kết
Tặng hương hồn LQV-XQ
Một người viết kịch
làm thơ
chưa biết kết thế nào
Một người làm thơ
viết kịch
chưa biết kết thế nào
Họ rủ nhau cùng chết
Để tìm một cái kết chung
Cho kịch
như thơ
Cho thơ
như kịch.
Hoa hè
Miền Nam không có xuân hè
Điều đơn giản thế ai dè hở em
Thơ này em giở ra xem
Vui mang xuân đến, giận đem hè về
Thời gian là một gã hề
Hu hu vừa khóc, hê hê lại cười.
Nhớ quên
Hỏi quê: chỉ nhớ lơ mơ
Bông lông ấy xã, Tình cờ ấy thôn
Hỏi tên: từ độ xa nguồn
Suối quên tiếng cũ chảy dồn ra sông
Nhập vào lượng biển mênh mông
Váng bèo bọt nước có - không nghĩa gì
Quỳnh hoa thoáng nở bất kỳ
Một mùi hương đủ mê ly một đời
Em ơi! từ độ xa người
Trăng xuân đã khác, nụ cười đã quên.
(còn tiếp)
Nguồn: Tuyển tập Thơ Hoài Anh. Di cảo do tác giả tự tuyển chọn từ 2008, 500 trang. Nguyễn Tý biên soạn. Con trai tác giả đầu trư in ấn. NXB Hội Nhà văn, tháng 7-2017.
www.trieuxuan.info
|