Sông Thao
Sông Thao thêm một lần tôi tắm Thêm một lần tôi đến để rồi đi Gió cứ thổi trống không ngoài bãi vắng Tôi nhìn em để không nói năng gì
Tôi gửi lại đây cái buồn vô cớ Để mang về cái nhớ bâng quơ Xin chớ hỏi tại sao làm như vậy Tôi vốn không rành mạch bao giờ
Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê Yêu mến ạ, xin đừng buồn em nhé Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về
Xuồng đầy
Con ơi mẹ dặn câu này Sông sâu chớ lội đò đầy chớ đi… (ca dao)
Người dưng người ở đâu về đi cùng ta một chuyến đi xuồng đầy
Hớ hênh nghiêng chút bên này sông sâu chới với bàn tay chia lìa hớ hênh nghiêng chút bên kia giọt đau thương sẽ đầm đìa mắt ai
Biết rồi!… Vai cứ kề vai kệ cho mấp mé cả hai mạn xuồng…
Bưởi nhà ai chín sau vườn gió bâng quơ thả làn hương giữa trời cu cườm thong thả bay đôi về đâu hỡi lục bình trôi lững lờ
Lau già râu tóc lơ phơ khói sương biêng biếc mấy bờ sông xa chiều xanh như nỗi nhớ nhà mây bàng bạc sóng bao la bốn bề
Không vì thương một miền quê tự dưng người ở đâu về lênh đênh người đang ước ngọt mơ lành sầu riêng đang chín trên cành phải không
Cũ xưa đến vậy là cùng sao sông nước cứ trẻ trung thế này ai xui người trở về dây mẹ răn vẫn nhớ xuồng đầy vẫn đi
Mỗi
Em đi bỏ lửng cánh đồng xơ gan hột lúa nát lòng củ khoai
Rạ rơm bạc phếch tóc dài hai mà một một mà hai một mình
***
Em đi bỏ lửng sân đình trống chèo ngắc ngoải thùng thình gọi ai
Chòng chành kiếp nón không quai hai mà một một mà hai một mình
***
Em đi bỏ lửng dòng sông biệt tăm con cá lông nhông thuyền chài
Gió lêu lổng sóng dông dài hai mà một một mà hai một mình
***
Em đi bỏ lửng trúc xinh thầy đồ cóc dạy yêu tinh học bài
Nằm nghe ếch nhái thi tài hai mà một một mà hai một mình
***
Em đi bỏ lửng chân trời một người chiều ngóng một người ban mai
Hình là ta bóng là ai hai mà một một mà hai một mình
***
Em đi bỏ lửng cái tình tâm toang hoác rỗng rối tinh hình hài
Ruột rêu mọt gặm lai rai hai mà một một mà hai một mình
Hơi ấm ổ rơm
Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm Bà mẹ đón tôi trong gió đêm - Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm
Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm Của những cọng rơm xơ xác gầy gò
Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no Riêng cái ấm nồng nàn như lửa Cái mộc mạc lên hương của lúa Đâu dễ chia cho tất cả mọi người
Bình Lục – một đêm lỡ đường
Thơ tặng người ăn mày
Ăn mày là ai? ăn mày là ta Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày (Ca dao)
Sân ga Thanh Hóa chiều mưa đổ một người mẹ dắt con một em bé mắt tròn đen lay láy một bàn tay run run chìa ra đấy một thều thào như với riêng tôi: “ơi các ông, các bà, các anh, các chị ai làm ơn nuôi cháu nên người?”
Trả lời thế nào với cái nhìn đen láy với bàn tay run run chìa ra đấy? tôi nhận ra bàn tay vàng móng ấy tay cấy cày làm hột gạo nuôi tôi
Bây giờ đồng trắng nước trôi bàn tay chìa vào mặt tôi gấp gáp hay là chính mẹ tôi từ trong đất dắt đất lên để thử lòng tôi chăng?
Tôi giấu mặt vào giữa đám đông tay lần mãi cái hầu bao rỗng lép chả lẽ moi ra một nhúm ngôn từ đẹp trả vào cái lòng tay trũng như đồng chiêm đang ngửa lên?
Nhận về nuôi giúp mẹ đứa bé em? chữ nghĩa tôi không sàng thành gạo trong túi chỉ còn lạo xạo dăm bài thơ
Như đứa con bất hiếu tôi quay đi xin nhận lấy tròn đen hai con mắt hai con mắt trẻ thơ thành hai con ong đất đào thịt chui vào ngực tôi
Hai con ong tôi xin tự nguyện nuôi để cho mũi nọc ong độc địa xâm lên vách tim tôi một dòng mai mỉa: “cảm ơn lòng nhân ái của nhà thơ”
Quê nhà, vụ lụt năm Quý Sửu – 1973
ND. |