Trở gió
1 Trời hâm hấp trở trời gió vùng vằng thổi vặn
Em trở chứng lầm lì bóng chiều đi thủng thẳng
2 Chút thảnh thơi hiếm hoi tiếng cười ròn ít lắm
Thương từng giây chết trắng tội tình chi phí mình
3 Cái va chạm lặng thinh nứt dọc đời vết khổ
Thời hội chứng thần kinh mọi thứ đều dễ vỡ
4 Buổi bập bềnh bọt bể nương vào nhau mà trôi
Ngắn ngun ngủn ngày người gió chi mà gió thế…
Tháng 10-1991
Được yêu như thể ca dao
Bao giờ cho tới ngày xưa Yêu như các cụ cho vừa lòng ta Cái thời chưa nhiễm SIDA Yêu lăn yêu lóc la đà đã chưa Được yêu như các cụ xưa Cũng trăng cũng gió cũng mây mưa ào ào Được yêu như thể ca dao Đủ phờ phạc đất đủ lao đao trời Tây Tàu cũng thế thì thôi Y chang cay đắng ngọt bùi khổ đau Không trầu mà cũng chẳng cau Làm sao cho thắm môi nhau thì làm.
Có một buổi chiều nào
Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào Em có gặp lại những gì đã mất Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt Bạn bè đông tan học rủ nhau về Những tên người vô cớ gọi trong mê Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em Một tên người xa lạ tự nhiên quen Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi Và lòng em cũng vô cùng thơ dại Ta yêu nhau không một lí do nào Khắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta qua Và một điều huyền bí được sinh ra.
Như tất cả, hẳn là em cũng có Những ngăn kéo của lòng mình nho nhỏ Ngăn giấu ô mai, ngăn giấu vui buồn Và ngăn nào cất giữ những nụ hôn Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau Em có thấy bóng ai đang sững lại Ấy là anh của một thời trẻ dại. Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào Em có gặp lại những gì đã mất Những thanh kẹo nguyên màu trong kí ức Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng Một bầu trời lặng lẽ đến bao dung Tiếng chân bước nôn nao ngoài cửa lớp Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai. Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ Như nét mực thấm qua từng trang vở Bàn tay em hờ hững lật qua dần Có lúc nào em dừng lại, bâng khuâng Như bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt Mặt trời xuống sợ ngày vui sẽ hết.
Rồi ngày mai một buổi chiều nào Trên con đường bóng tối phủ từ lâu Em mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt Những lúc ấy có bao giờ em biết Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua Có một phần lầm lỗi của đôi ta?
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Bần thần hương huệ thơm đêm khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn chân nhang lấm láp tro tàn xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào nón mê thay nón quai thao đội đầu rối ren tay bí tay bầu váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa Cái cò… sung chát đào chua… câu ca mẹ hát gió đưa về trời ta đi trọn kiếp con người cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm bao giờ cho tới tháng năm mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao Ngân hà chảy ngược lên cao quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm… bờ ao đom đóm chập chờn trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn bà ru mẹ … mẹ ru con liệu mai sau các con còn nhớ chăng
Nhìn về quê mẹ xa xăm lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
Pháo Tết
Cả trần gian tí tởn đón xuân sang tưng bừng có một thằng dớ dẩn ngồi làm thơ rưng rưng…
Cả thành phố như nổ tiếng pháo rền vang xa có một lão bị gậy khóc khàn trên sân ga
Cả thành phố như cháy lập lòe ánh hỏa châu có bà già bới rác nằm co ro gầm cầu
Cả thành phố như khói khét lẹt mờ mịt mây có một em điếm ế đón giao thừa gốc cây
Cả thành phố như toác xác pháo dày vỉa hè có chú bé đi bụi khoèo mé hiên lắng nghe
Toác, khói, cháy, nổ, tởn… trận mạc nào đang qua? có một người nạng gỗ ngồi bên sông nhớ nhà…
Kính gửi tuổi học trò
Học trò con trai ma quỷ học trò con gái thần tiên thầy bắt thần tiên ngồi kèm ma quỷ
Bén hơi ma quỉ ghẹo thần tiên lập lòe đom đóm vĩnh cửu ô mai đổi kẹo bạc hà
Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ thời gian không mất trắng bao giờ
Câu chuyện học trò không đầu không cuối tình ý học trò quả me chua loét lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi
Lá thư học trò vu vơ dấm dúi nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau đẹp như là không đâu vào đâu
Đi
Gió đi ù ù ngang họng súng thần công Tiếng chuông chùa đi thủng thỉnh trong không Áo em trắng đi từ xa vắng lại Thời gian đi xám mặt đỉnh đồng |