Thủa nhỏ em mê trò ép bướm.
Còn tôi hay nghịch ngợm
Em vẫn gọi đùa:" Ông Tướng bé con"
Có lần tôi làm rách chú bướm đen.
Em tiếc bướm khóc òa lên bắt vạ.
Buổi chia tay, em tặng tôi cuốn sổ :
"Để ghi chép dọc đường, khuây nỗi nhớ quê hương"
Mười năm lội khắp nẻo đường.
Mưa nắng buồn vui, theo bước chân người lính.
Vẫn ấp ủ trong tôi một ước mơ thầm kín.
Bắt nguồn từ chuyện bướm ngày xưa.
Mỗi trang sổ mang theo trong ba lô,
tôi ướp một chiếc lá rừng thay những dòng nhật ký.
Mỗi chiếc lá, một câu chuyện kể,
về những ngày , những tháng ở Trường Sơn.
Chiếc lá Tràm trên vành mũ ngụy trang,
đánh dấu ngày đầu tiên xa đất Bắc.
Vượt trọng điểm, hố bom trùng hố bom dày đặc,
giữa đất đá tơi bời, tôi bỗng gặp sắc Hoa Mua.
Ống Bương nước trên vai cùng tôi đi suốt mùa khô.
Sợi mây rừng kết thành cầu , bắc ngang mùa lũ.
Một quả sung, biến thành nỗi nhớ nhà,
lấp đầy đêm không ngủ,
đếm tiếng tắc kè rơi vào vời vợi ánh trăng.
Hành quân mắc võng rừng Săng,
hoa thơm ngát sao bảo rằng Săng lẻ ?
Trường Sơn Phong Lan nhiều vô kể,
giữa chiến trường hoa vẫn nở vô tư.
Lá Khộp vàng loang chất độc kẻ thù,
tôi nhặt ở khu rừng trụi trơ , xơ xác.
Chúng muốn giết hết chúng tôi,
nhưng làm sao giết được.
Vẫn khúc khích chuyện tiếu lâm,
quên dần cơn khát.
Vẫn hoa chuối rừng, lá lốt nấu canh suông.
Gặp tổ ong, chúng tôi được bữa liên hoan,
mật ngọt sắc ăn rồi không nói được.
Chỉ nhìn nhau
và cùng nghĩ về những điều mình mơ ước.
Ngày trở về, lòng tôi náo nức.
Những mong gặp lại người,
trả món nợ ngày xưa.
Cô gái hay nhè ngày trước . Bây giờ,
đã chững chạc là "Cô Chủ trẻ".
Những dự tính, những lo toan mới mẻ.
Chắc chẳng có thì giờ hoài niệm chuyện ngày xưa.
Nên cuốn sổ vẫn nằm im trong ba lô.
Nó là của tôi, của tôi mãi mãi.
Là tài sản của người lính chúng tôi
còn giữ lại.
Duy "món nợ" tuổi học trò,
tôi đành mang nợ suốt đời tôi.
Vũ Trình Tường |