Tản văn
27.11.2011
Châu Thạch
Bút mới: Xin hãy chặn…

Rừng trống hoác cây về xuôi hết cả


Hổ và voi lên khóc đỉnh da trời


Cáo và chồn vào gởi xác hang dơi


Bầy chim chóc cánh sa chìm đáy biển.


 


Núi thoi thóp nằm liệt mình tai biến


Suối đau thương giọt lệ đỏ lòng sâu


Cả Trường sơn còn chỏm tóc trên đầu


Lơ thơ quá những chòm xanh mới nhú.


 


Những lâm chúa rủ rê nhau bè lũ


Từng đoàn quân với máy xúc, cưa vòng


Chúng mặt người nhận phép quỷ Satăng


Mang lòng rắn phá địa đàng nguyên thủy.


 


Còn đâu nữa chốn nguyên sơ tuyệt mỹ


Rừng thâm u đầy sức sống địa cầu


Đất và cây, hầm mỏ dưới tầng sâu


Thành nô lệ nát vào tay sơn tặc


 


Chúng tự biến tay yêu thành tay giặc


Đốt nơi mình đang sống mái nhà xanh


Vùi quê hương cho lũ phá tan tành


Phơi đồng loại cho lửa trời thiêu cháy.


 


Chúng đâu phải người dân đen thiếu dạy


Những đầu to và chữ nghĩa đầy mình


Ngồi những nơi cầm vận mênh sinh linh


Ăn những thứ toàn sơn hào hải vị


 


Uổng cho chúng những con người đa trí


Uổng cho đời những kẻ mất lòng nhân


Thương thay cho những kiếp sống cơ bần


Phải gánh chịu những gì thiên nhiên trả


 


Những mái rạ nước đùa trong băng giá


Những tiếng kêu cầu cứu giữa đêm khuya


Những mùa hè nắng nứt đất ao đìa


Và em bé thiếu cơm vì khô ruộng.


 


Ban ân huệ vở kia vài ba cuốn


Mì ăn liền vài gói lót lòng đau


Đôi miếng tôn, chiếc áo ấm phai màu


Đâu có lẽ hàn xong đời khổ lụy.


 


Xin hãy chặn những bàn tay ma quỷ


Đã hóa bao phù phép phá ngôi nhà


Mà thiên nhiên ưu ái tặng cho ta


Cùng chung sống với muôn loài sinh vật.


 


CT.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 


 


 


 


 


 

trieuxuan.info