Tản văn
15.02.2013
FREDERIC Mistral
Ôi Magali

    - Ôi Magali, ôi thiên thần của anh


    Hãy thức dậy và nhìn ra cửa sổ


    Tiếng lục lạc của anh đang kêu đó


    Cùng với tiếng vĩ cầm.


    Trời đầy sao và đợi ánh bình minh


    Nhưng mà em hãy hiện


    Những vì sao sẽ trở thành màu xám


    Khi đứng trước em.


    


    “Hãy để tôi yên cùng với cây đàn


    Tôi không yêu những lời dại dột


    Còn nếu không, tôi như con cá chạch


    Sẽ lặn vào giữa sâu thẳm màu xanh”.


    - Ôi Magali, Magali của anh


    Nếu mà em trở thành con cá chạch


    Thì anh sẽ làm người đi câu bắt


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Nhưng một khi vằng lưới anh chưa buông


    Thì tôi đã thành con chim bay vào bụi


    Và sẽ mỉm cười anh đau khổ với


    Đống vằng lưới của anh”.


    - Ôi Magali, nếu như em trở thành


    Con chim bay vào bụi


    Thì anh làm người săn chim cùng với lưới


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Thì khi đó tôi cất cánh bay cao


    Và sẽ hoá thành đám mây, xa thẳm


    Tôi sẽ bay về nơi cuối tận


    Theo gió, đuổi những con tàu”.


    - Ôi Magali, nếu em theo ngọn gió


    Bay về chốn xa xăm


    Thì anh sẽ hoá thành bão tố


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Trước bão tố tôi sẽ không đầu hàng


    Đã có mặt trời che chở


    Nơi đó tôi cháy như ngọn lửa


    Và toả ánh hào quang!”


    - Nếu em thành ánh sáng, Magali của anh


    Thì anh sẽ hoá thành con rắn biển


    Dưới ánh mặt trời anh sưởi ấm


    Và em sẽ là của anh.        


 


    “Không ánh sáng, chẳng lửa hồng


    Sẽ không trao cho con rắn


    Tôi sẽ hoá thành trăng lạnh


    Sẽ bơi trên mặt đất ngủ mơ màng…”


    - Ôi Magali, nếu em hoá thành trăng


    Ánh trăng trong đêm vắng


    Thì anh sẽ hoá thành làn sương mỏng


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Lời gian dối không thể chiếm được tôi


    Tôi sẽ tìm ra lối thoát


    Sẽ hoá thành một rừng cây


    Và sẽ đeo vỏ cây bì lên mặt…”


    - Ôi Magali, Magali, em cứ việc


    Cứ là một rừng xanh


    Còn anh sẽ là dây trường xuân quấn chặt


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Tôi sẽ vào tu viện, theo con đường


    Thoát cõi đời lăng xăng, bận rộn


    Để sống trong nghiêm khắc, lặng yên, màu trắng


    Giữa lời nguyện cầu và sự trắng trong…”


    - Ôi Magali, nơi đó em trở thành


    Một Nàng dâu của Chúa


    Còn anh sẽ thành cái bàn hầu hạ


    Và em sẽ là của anh.


    


    “Không! Nếu bằng sức mạnh hoặc láu lỉnh, tinh ranh


    Mà người ta cho anh vào tu viện


    Thì sẽ thấy một nấm mồ khói hương bay quyện


    Và cây thập ác, mô đất mới đắp lên!”


    - Ôi Magali, nếu em cứ giấu mình


    Trong ngôi mồ bí ẩn


    Thì anh đây sẽ đi về đất lạnh


    Để em sẽ là của anh.


    


    “Khoan, đừng vội đi đâu… em sẽ ra ngoài hiên


    Để cho, không một ai nghe thấy


    Chiếc nhẫn pha lê này, anh cầm lấy


    Và hãy đừng quên, đừng phụ tình em…”


    - Ôi Magali của anh!...


    Bây giờ em hãy nhìn


    Con tim này này mở rộng


    Những vì sao sẽ trở thành màu xám


    Khi đứng trước em!


 


    Nguyễn Viết Thắng dịch 

trieuxuan.info